Bạch Chỉ hỏi Sở Tuần đứng phía sau: "Vật ô nhiễm này mấy người có cần không?"
Sở Tuần bày ra vẻ mặt ghét bỏ: "Không cần, ai mà muốn lấy cái thứ đó chứ? Lỡ trên đường làm ô nhiễm người khác, lại phải tăng thêm khối lượng công việc."
Bạch Chỉ không hề khách sáo, bắt đầu hấp thu. Thao tác này khiến Sở Tuần hoàn toàn khó hiểu. Hệ trị liệu còn có thể trị được cả người chết ư? À, cũng không hẳn là người chết, mà là quái vật đã chết? Đúng lúc nhìn thấy con số trên lưng quái vật, cậu thắc mắc hỏi: "Cái này là sao vậy? Số hiệu à?"
Hứa Phong lắc đầu: "Tôi cũng chưa từng thấy, trông như là do con người in lên. Mang về cho bộ phận phân tích kiểm tra. Triệu Mạnh Hải còn sống, đợi lão tỉnh lại sẽ thẩm vấn, xem lão lấy thứ này ở đâu."
Đúng lúc này, hệ thống đột ngột phát ra cảnh báo:
[Cảnh báo! Chỉ số ô nhiễm 1023!]
[Cảnh báo! Chỉ số ô nhiễm 1500!]
[Cảnh báo! Chỉ số ô nhiễm 3100!]
[BÁO ĐỘNG KHẨN CẤP! Qua phân tích dữ liệu, đây là một quả bom ô nhiễm, phạm vi ô nhiễm sau khi phát nổ là 5 kilomet!]
Đồng thời, máy dò trên người Sở Tuần và Hứa Phong cũng không ngừng réo inh ỏi. Hai người căng thẳng nhìn về phía Bạch Chỉ, đặc biệt là quái thai nhỏ trong tay cậu. Hứa Phong nhanh như cắt xông tới, giật lấy quái thai trong tay Bạch Chỉ, nhét vào chiếc hộp chuyên dụng, ôm hộp quay lưng định chạy ra ngoài.
Nơi này là khu dân cư, một khi phát nổ, toàn bộ người dân trong phạm vi năm kilomet sẽ bị lây nhiễm. Họ chỉ có thể trong một khoảng thời gian giới hạn tìm một khu đất trống. Nhưng gần đây toàn là khu dân cư, khu đất trống gần nhất cũng cách mười kilomet ở ngoại ô. Với tốc độ này của Hứa Phong, trừ phi vừa chạy vừa hấp thu chất ô nhiễm vào người mình thì may ra...
Một mình anh bị dị biến vẫn dễ xử lý hơn là để toàn bộ cư dân trong phạm vi 5 kilomet bị dị biến.
Hứa Phong hoàn toàn không có thời gian nghĩ nhiều, chỉ trong khoảnh khắc đã đưa ra quyết định: "Sở Tuần! Đến khu vực giữa sông Hộ Thành, rồi gϊếŧ tôi đi!"
Sở Tuần mặt mày tái mét, đã hiểu Hứa Phong muốn làm gì.
Không kịp nói thêm lời nào, Hứa Phong đã sử dụng năng lực lao ra đến cửa. Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay trắng nõn đột ngột tóm lấy cánh tay anh, lực đạo quá lớn suýt chút nữa kéo Hứa Phong ngã nhào. Ngay cả Sở Tuần cũng không nhìn rõ Bạch Chỉ đã đuổi kịp bằng cách nào.
Hứa Phong bình tĩnh hỏi: "Bác sĩ Bạch?"
Bạch Chỉ giật lấy chiếc hộp trong tay anh: "Mấy người không cần, tặng tôi được không? Tôi có thể xử lý nó."
Hứa Phong lo lắng nói: "Để Sở Tuần giải thích cho cậu! Không kịp nữa rồi!"
Anh muốn giật lại chiếc hộp, giây tiếp theo chợt nhìn thấy tay Bạch Chỉ xoay một cái, chiếc hộp đã biến mất. Bạch Chỉ khẽ cười: "Tôi xử lý được, yên tâm đi." Nói xong, cậu cũng biến mất.
Hứa Phong sững sờ, da đầu như muốn nổ tung: "Bạch Chỉ đâu? Cậu ấy định làm cái quái gì thế!"
Sở Tuần phản ứng kịp thời: "Chắc là về phòng khám của mình rồi. Cái phòng khám đó chính là tinh thần thể của cậu ấy! Lúc nãy em thấy Bạch Chỉ đang chữa trị cho cái thứ kia, nên chắc là muốn chữa trị cho nó?"
Hứa Phong tức điên. Chữa lành một quả bom sắp nổ á? Bộ đầu óc cậu bác sĩ này có vấn đề à!
Bạch Chỉ quay về phòng khám, đặt chiếc hộp lên bàn. Ngay khi vừa mở ra, hệ thống báo động: [Cảnh báo! Chỉ số ô nhiễm 4300! Ô nhiễm cấp B!]
Quái thai nhỏ đột ngột mở mắt ra. Đó là một đôi mắt đỏ như máu, không phân biệt được con ngươi và lòng trắng, mang theo nồng đậm ác ý, âm trầm nhìn chằm chằm Bạch Chỉ. Cùng lúc đó, cái miệng đen kịt của nó toét ra, khóe miệng khẽ nhếch lên, hệt như một chú hề xấu xa, cơ thể cũng bắt đầu phồng lên.
"Giống một quả khinh khí cầu mini nhỉ." Bạch Chỉ đánh giá trong lòng.