Sở Tuần vừa trả tiền vừa hỏi: "Cậu thiếu tiền à? Hay là cậu gia nhập với chúng tôi đi, làm nhiệm vụ là có thể nhận được điểm tích lũy, dùng điểm tích lũy có thể đổi lấy bất cứ thứ gì miễn là không phạm pháp, chẳng hạn như ô tô, nhà ở, vũ khí, nhu yếu phẩm hàng ngày, thậm chí nếu sức khỏe không tốt muốn thay thận, quốc gia cũng sẽ ưu tiên hiến tặng cho cậu. Điều quan trọng nhất là 1 điểm tích lũy có thể đổi được 1000 tệ."
Bạch Chỉ vô tình nhìn thấy ngón tay của đối phương, không có chiếc nhẫn đen, nhưng nội dung trao đổi điểm tích lũy giống hệt hệ thống phụ trợ của cậu.
Sở Tuần nhìn chiếc nhẫn trên tay cậu, hai mắt sáng lên: "Cậu cũng là người của Bộ Đặc Nhiệm An Ninh chúng ta à? Cậu ở khu nào thế? Đến chấp hành nhiệm vụ ở đây ư?"
Bạch Chỉ rũ mi, che giấu suy nghĩ trong đáy mắt, xem ra anh trai cậu có liên quan với Bộ Đặc Nhiệm An Ninh rồi.
Sở Tuần tưởng rằng đây là nhiệm vụ bí mật không thể nói ra nên cũng không hỏi nữa, hâm mộ nói: "Chiếc nhẫn này mới vừa được nghiên cứu phát minh ra, nghe nói cực kỳ nhạy cảm với mức độ ô nhiễm. Chi nhánh của chúng tôi cũng đăng ký một cái, tháng sau mới có. Cậu là người của trụ sở chính à?"
Bạch Chỉ nhíu mày, không đúng, từ nhỏ cậu đã thấy anh trai mình đeo nó trên tay, cũng ngót nghét hai mươi năm rồi, sao có thể vừa phát minh ra được?
Nói nhiều dễ bị lộ tẩy, Bạch Chỉ chọn cách im lặng.
Một ngàn tệ của Sở Tuần đã đến, Bạch Chỉ đưa bột thuốc cho anh: "Nhiệm vụ của anh là đi theo tôi phải không?"
"Đúng vậy."
"Anh hoàn thành nhiệm vụ sẽ có điểm tích lũy, cho tôi một nửa trong số đó thì tôi cho anh theo cùng."
Sở Tuần dở khóc dở cười: "Tôi không những phải bảo vệ cậu mà còn phải đưa điểm cho cậu nữa á?"
Bạch Chỉ xoay người rời đi, không nói chuyện nữa, nhàm chán.
Sở Tuần vội vàng bám theo: "Đưa đưa đưa, tôi đưa là được chứ gì?"
Bạch Chỉ tò mò hỏi: "Các người làm nhiệm vụ có thể kiếm được bao nhiêu điểm?"
"Mỗi nhiệm vụ bắt đầu từ năm điểm tích lũy, nhiệm vụ cấp S thậm chí lên đến hàng trăm triệu điểm." Sở Tuần trông có vẻ sáng sủa hoạt bát, cười hề hề giải thích: "Tất nhiên, có mạng để kiếm, nhưng không có mạng để tiêu thì cũng vô ích. Nhận nhiệm vụ vẫn phải xem năng lực cá nhân. Hiện tại tôi là cấp C, chỉ có thể nhận nhiệm vụ tối đa là cấp C, còn phải làm chung với tổ đội."
Bạch Chỉ lập tức nhét danh thϊếp vào tay anh: "Có bệnh thì tìm tôi, cũng có thể giới thiệu cho đồng nghiệp. Người quen mua thuốc được giảm hai mươi phần trăm. Nếu thực sự không có bệnh, giám định tử thi cho nạn nhân cũng được, rẻ thôi, có tiền là làm."
…
Trong căn hộ chật hẹp, tinh thần của Lưu Minh đã gần như suy sụp.
Cậu nhóc tự nhốt mình trong nhà đã ba ngày rồi. Kể từ khi phát hiện cơ thể mình xuất hiện sự bất thường, cậu không dám ra ngoài, thậm chí cửa ra vào và cửa sổ cũng khóa kín mít.
Cậu không dám đi bệnh viện, sợ bị người ta coi là quái vật. Mấy ngày nay cũng tìm bác sĩ trên mạng, nhưng người ta đều coi như cậu bị hâm, khuyên cậu đi khám khoa tâm thần, thậm chí còn sợ bị người điên tấn công nên không dám đến tận nơi. Chỉ có một bác sĩ mới, không có hồ sơ khám bệnh, nói sẽ đến khám cho cậu.
Cậu không biết đối phương có đến không, lo lắng chờ đợi, cuối cùng tiếng gõ cửa vang lên. Giọng nói đã nghe qua trên điện thoại hỏi: "Có ai ở nhà không? Tôi là bác sĩ em tìm trên mạng."
Lưu Minh lăn lê bò lết đến cửa. Cậu gần như quên mất cảm giác đi bộ là gì, bò vừa nhanh vừa vững, gần như ngay lập tức áp sát vào cửa. Qua mắt mèo, cậu nhìn thấy hai người đang đứng ở cửa.
Người gõ cửa là một thanh niên xinh đẹp, bề ngoài trông yếu ớt, không có tính công kích. Có lẽ nhận ra có người đang nhìn mình nên vị bác sĩ trẻ cũng ngẩng đầu đáp lại. Đôi mắt lam khói hiếm thấy, vừa trong trẻo lại vừa chân thành nhìn cậu, rồi nói: "Tôi đến khám bệnh cho em đây."
Người đứng bên cạnh bác sĩ trẻ có vóc dáng trung bình, bề ngoài sáng sủa, trên vai đeo một hộp y tế, có lẽ là trợ lý của cậu ấy.
"Anh, hai anh chờ một chút!" Lưu Minh thả lỏng cảnh giác, luống cuống tay chân mở cửa. Ngay khoảnh khắc mở cửa, cậu nhóc lập tức nhảy lùi ra xa, lưng áp sát vào tường. Tứ chi vặn vẹo một cách kỳ dị ra phía sau bốn mươi lăm độ, lòng bàn tay và bàn chân đều dán vào tường.
Cứ thế bám trên tường, hoảng sợ bất an nhìn chằm chằm Bạch Chỉ và Sở Tuần.
Sở Tuần bước lên che chắn cho Bạch Chỉ, nhìn con số trên đồng hồ đeo tay: "Tỷ lệ dị biến 35%, chỉ số ô nhiễm 240, ô nhiễm cấp E. Bác sĩ Bạch, cẩn thận chút."
"Ừm!" Bạch Chỉ quay đầu lại đóng cửa, khóa chặt.
Lần đầu tiên thấy chứng bệnh này, lỡ cậu ta bò đi mất thì mình biết đòi tiền ai bây giờ?