Chương 20: Cách tận dụng đồ bỏ đi

[Điều chỉnh nhiệm vụ: Tiêu diệt nguồn ô nhiễm, thưởng 10 điểm tích lũy!]

Sở Tuần đã rút súng: "Bạch Chỉ mau dùng súng! Ô nhiễm hữu hình, súng có tác dụng đấy!"

Bạch Chỉ bình tĩnh đáp: "Vẫn còn cứu được."

"Thế này rồi mà còn cứu được á?" Trong tình huống bình thường, tỉ lệ dị biến vượt quá 50% là đã có thể xử bắn ngay tại chỗ rồi.

Bạch Chỉ đột nhiên nhấc chân đạp thẳng vào giữa bụng Triệu Mạnh Hải. Lực chân mạnh mẽ khiến cơ thể lão ngã ngửa. Bạch Chỉ ngay lập tức túm lấy cái ghế gần đó, phang thêm một nhát vào bụng lão.

Triệu Mạnh Hải hét thảm, tiếng hét không hề giống tiếng người. Vật thể bên trong bụng bắt đầu vùng vẫy dữ dội. Vốn tay chân lão đã bị biến dạng, càng quằn quại lại càng khó đứng lên.

Bạch Chỉ bỗng lăn sang một bên, đồng thời thản nhiên rút súng, nòng súng từ bên cạnh nhắm thẳng vào bụng Triệu Mạnh Hải, không chút do dự bóp cò.

Viên đạn xuyên qua lớp da bụng mỏng manh, găm thẳng vào phần đầu của cái thứ hình người bên trong.

Phát súng xuyên thấu, không trúng nội tạng của Triệu Mạnh Hải nên không gây chết người, chỉ khiến thứ bên trong bị tổn thương chí mạng.

Nó vùng vẫy dữ dội, máu đen theo lỗ thủng trên bụng Triệu Mạnh Hải ồ ạt chảy ra. Lão vậy mà vẫn cử động được, đỏ mắt lao tới thì bị Bạch Chỉ tung một nắm bột thuốc vào mặt.

Loại thuốc này có khả năng gây tê và chữa lành, nhưng với vật ô nhiễm thì nó chẳng khác nào bột thông cống. Triệu Mạnh Hải không ngừng lăn lộn, kêu gào thảm thiết, trong khi Hứa Phong lấy còng tay, còng chân đặc chế ra còng chặt lão lại.

Sở Tuần nhìn Bạch Chỉ bằng ánh mắt ngày càng phức tạp: "Cậu thật sự là hệ trị liệu sao?"

"Bằng không thì sao?" Bạch Chỉ còn đang tiếc nắm thuốc mình vừa tung ra. Với chừng đó thuốc, cậu có thể bán được vài trăm tệ đấy, bất mãn đáp lời: "Nhiệm vụ hiện giờ của tôi là tiêu diệt vật ô nhiễm, nhưng tôi vẫn là một bác sĩ. Khi còn cứu được thì tôi tuyệt không cho phép mình từ bỏ một sinh mạng."

Triệu Mạnh Hải dần lấy lại chút lý trí, đỏ mắt nhìn chằm chằm ba người, miễn cưỡng hộc ra được ba chữ: "Mấy người... ai?"

Bạch Chỉ: "Người đến đỡ đẻ cho chú đây. Chú muốn sinh thường hay là sinh mổ?"

Bộ não vốn đã hỗn loạn của Triệu Mạnh Hải đột nhiên nghẽn mạch. Vật thể trong bụng vẫn không ngừng cựa quậy, vùng vẫy hòng chui ra.

Theo chuyển động của nó, máu đen từ bụng Triệu Mạnh Hải chảy ra ngày càng nhiều. Sở Tuần cau mày: "Thế này rồi thì cứu kiểu gì?"

Bạch Chỉ lắc đầu: "Không biết, nhưng tôi cảm thấy có thể cứu được."

Đây là lần đầu tiên cậu gặp ca bệnh như thế này, nhưng bản năng mách bảo cậu rằng kết quả hẳn là như vậy.

Bạch Chỉ đặt tay lên bụng Triệu Mạnh Hải. Cậu nhìn thấy một luồng năng lượng màu đen tỏa ra, nhẹ nhàng hóa thành từng sợi tơ mảnh, nối liền với những ngón tay thon dài trắng trẻo của cậu, sau đó chui vào cơ thể cậu.

Bạch Chỉ cẩn thận cảm nhận. Cơ thể cậu không hề có cảm giác khó chịu, ngược lại đầu óc càng lúc càng tỉnh táo, tầm nhìn càng lúc càng sáng rõ. Thậm chí, cậu còn có thể nhìn xuyên qua lớp da tím đen của lão, thấy rõ hướng chảy của từng mạch máu sau khi bị đứt.

Trong thân thể biến dị này, toàn bộ dinh dưỡng đều được truyền vào cái bụng, nuôi dưỡng quái thai bên trong. Trái tim nó vẫn còn đập, nhưng vì bị đạn bắn thủng đầu, trên đó còn có năng lượng khiến nó khó chịu nên không ngừng giãy dụa.

Nó chưa chết, chỉ đang dần yếu đi.

Bạch Chỉ tăng tốc độ hấp thụ, giành giật năng lượng với quái thai. Cậu có thể cảm nhận được những thứ màu đen này mang lại cảm giác no bụng hơn cả việc ăn mười bát cơm.