Phù Minh Lộ biết ngay là sẽ bị tra khảo mà, nhưng nàng thực sự hết cách rồi.
“Quảng Hoài, bãi sậy sông Lương, quan áp tải chết ở đó, chết thảm thương lắm.” Phù Minh Lộ sợ Hách Yếm Đình tưởng nàng nói nhăng nói cuội, bèn nhấn mạnh: “Là oan tình tày trời, oan thấu trời xanh đấy!”
“Có người tìm gặp cô rồi sao?” Hách Yếm Đình nhếch mép cười nhạt: “Nhị cô nương có biết, trong triều ai là người nắm quyền vận tải đường sông không?”
“Ta biết, là Hứa đại nhân.” Phù Minh Lộ đáp ngay tắp lự.
Sau đó nàng mới chầm chậm nhận ra có gì đó sai sai. Hứa đại nhân là quốc cữu gia, cha ruột của Quý phi nương nương. Nếu dưới trướng ông ta xảy ra án oan, sao lại chuyển tin đến nhà họ Hách chứ? Nhà họ Hách là nhà mẹ đẻ của hoàng hậu mà...
“Ta hỏi lại lần nữa, ai sai cô đến đây?”
Nụ cười trên môi Hách Yếm Đình tắt ngấm. Khi y sa sầm mặt mày, vẻ đẹp lạnh lùng ấy tạo nên khí thế bức người, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng.
Dữ cái gì mà dữ chứ. Phù Minh Lộ cau mày, đôi mắt hạnh tròn xoe trừng ngược lại y.
Sợ ma thì đành chịu, chẳng lẽ còn sợ cả người sao!
Đằng nào thì nàng cũng chỉ là kẻ truyền tin xui xẻo, cái “thứ” nhờ nàng làm việc cũng có phải người đâu. Từ lúc mở con mắt âm dương này ra, nàng đã mang cái tướng đoản mệnh rồi.
“Xem ra nhị cô nương không định nói thật.” Hách Yếm Đình khẽ nhướng mày.
“Ta không có ác ý đâu.” Phù Minh Lộ trừng mỏi cả mắt, ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu ngài e ngại thì cứ đi đường vòng, hành động cẩn trọng chút là được.”
Chỉ cần không bị nắm thóp, âm thầm điều tra là được mà.
Hách Yếm Đình im lặng, cũng chẳng buồn thu hồi tầm mắt. Y cứ nhìn chằm chằm vào nàng, không biết đang toan tính điều gì.
Phù Minh Lộ vốn dĩ cũng có kiên nhẫn đấy, nhưng khổ nỗi không nhiều. Nàng đứng phắt dậy hỏi: “Ngài không muốn lo chuyện này à? Hay là sợ rồi?”
Hách Yếm Đình vẫn ngồi vững như bàn thạch, giọng điệu chẳng chút gợn sóng: “Cái chiêu này chỉ có tác dụng với Thanh Nhiễm thôi.”
“Đây không phải khích tướng, ta chỉ thấy tiếc thay cho ngài thôi.” Phù Minh Lộ đang đứng liền đập bàn một cái, vẻ mặt đau lòng xót xa tột độ: “Ngài thân ở ngôi cao, được vua sủng ái nồng hậu, vậy mà vì muốn giữ mình lại lạnh lùng vô tình đến thế, mặc kệ sống chết của người khác!”
Nhất là cái mạng của ta đây này!
Đang tính xem còn từ nào đao to búa lớn để lên án Hách Yếm Đình nữa không thì bỗng gió hồ thổi qua, Phù Minh Lộ vừa ngẩng đầu lên lập tức phát hiện dưới gốc cây lựu nở đầy hoa bên ngoài chòi nghỉ mát, có 2 cái bóng mờ đang đứng đó.
Là thiếu niên không mặt và cô bé con lúc nãy...
Phù Minh Lộ giật thót tim, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống ghế.
Hách Yếm Đình như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn theo hướng mắt nàng, nhưng chẳng thấy gì cả.
Cô bé với đôi mắt rỗng tuếch cười hì hì bảo: “Anh ấy không nhìn thấy bọn em đâu ạ.”
Thiếu niên không có khuôn mặt kia thì có lòng tốt giải thích: “Bọn ta không thể lại gần Yếm Đình trong vòng 10 trượng, chị không cần sợ.”
Thế là ý gì? Phù Minh Lộ chẳng hiểu mô tê gì sất.
Có điều khi nhìn chằm chằm vào Hách Yếm Đình lần nữa, nàng phát hiện quanh người y dường như được bao phủ bởi một vòng ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, mờ đến mức khó mà nhận ra.
Cái xác trôi kia cũng bảo nó không thể lại gần y...
“Xin lỗi tiểu hầu gia, ban nãy là do ta to tiếng quá.”
Chỉ trong tích tắc, Phù Minh Lộ chỉnh đốn lại tư thế, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn mấy phần: “Chúng ta có gì thì từ từ thương lượng nhé.”