Chương 5

Lời đe dọa của cái xác trôi kia làm nàng không dám coi thường, chủ yếu là sợ nó mò đến tìm mình lần thứ 2.

Nam Cùng hơi nghi ngại, nhưng vẫn dẫn người vào trong.

Lăng Ba viên tựa núi kề sông, phong cảnh hữu tình. Vào trong rồi Phù Minh Lộ mới phát hiện Khương Như Kha cũng ở đó, còn có cả Chu Tòng Dật. Hắn là bà con của hầu phủ, cũng là bạn học của Phù Lệnh.

Hách Yếm Đình và Chu Tòng Dật ngồi đối diện nhau trong đình, Khương Như Kha đang dẫn theo tỳ nữ, có vẻ như định rời đi.

Nàng ta để ý kỹ sự xuất hiện đột ngột của Phù Minh Lộ, nụ cười hơi nhạt đi: “Sao nhị cô nương lại đến đây?”

Trong Lăng Ba viên cũng có hồ sen, hoa súng và cá chép gấm đầy sức sống. Lúc này Phù Minh Lộ đang sợ bóng sợ gió, nhìn thấy hồ nước mà hồn vía lên mây.

“Làm phiền 3 vị rồi.” Ánh mắt nàng đảo liên hồi: “Ta hơi khát, muốn hỏi xin tiểu hầu gia chén trà uống.”

“Uống trà?” Khương Như Kha lén quan sát sắc mặt Hách Yếm Đình, chiếc khăn thêu trong tay từ từ siết chặt.

“Có chuyện gì sao?” Phù Minh Lộ cứ cảm thấy hình như Khương Như Kha đã biết mình từ trước, nhưng rõ ràng hai người chưa từng gặp mặt bao giờ.

Nét mặt Khương Như Kha vẫn dịu dàng, nàng ta lắc đầu cười khẽ: “Mời 3 vị cứ tự nhiên.”

Vốn dĩ nàng ta cũng định đi, lúc này không nán lại thêm nữa, thướt tha yểu điệu bước ra ngoài.

“Nam Cùng, mang cho nhị cô nương một bát nước vải.”

Hách Yếm Đình ngước mắt nhìn Phù Minh Lộ. Người luyện võ thính giác hơn người, y nhận ra hơi thở của Phù Minh Lộ không đều. Tuy không thở hồng hộc nhưng cứ như vừa bị dọa cho hết hồn.

“Em gái ta lại gây họa à?” Y hỏi.

“Không có.” Phù Minh Lộ lắc đầu, ngồi xuống lấy hơi, rồi nhờ Nam Cùng dẫn Tố Hỉ đi uống chén trà giải khát.

Nàng đâu phải đến đây để mách lẻo.

Chu Tòng Dật ngồi đối diện không kìm được bật cười: “Ta lại không biết nhị cô nương và tiểu hầu gia có quen biết riêng đấy.”

Phù Minh Lộ đưa mắt nhìn Chu Tòng Dật, hy vọng tên này biết điều mà lượn đi chỗ khác, nàng bảo: “Uống xong trà là ta đi ngay.”

“...” Chu Tòng Dật cực kỳ giỏi nhìn mặt đoán ý. Hắn liếc nhìn Hách Yếm Đình mày kiếm mắt sáng, mũi cao môi mỏng... chậc, cô nương này nhắm vào người ta rồi.

“Xem ra, họ Chu này phải đi trước một bước vậy.”

Trong chòi hóng mát lập tức trở nên yên tĩnh.

Nước vải ướp lạnh được bưng lên. Nguyên liệu không phải vải thiều mà làm từ thanh mai khô, chua chua ngọt ngọt lại mát lạnh. Phù Minh Lộ ực vài ngụm là hết sạch cả bát.

Nàng khát thật sự.

Uống xong mới nhớ ra, cái miệng này cách đây không lâu vừa mới nôn xong...

Mệt mỏi, Phù Minh Lộ thấy mệt mỏi quá rồi.

Hách Yếm Đình lặng lẽ nhìn nàng, đợi nàng uống cạn mới hỏi: “Còn muốn nữa không?”

Phù Minh Lộ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt hẹp dài sâu thẳm của Hách Yếm Đình. Hai bên không nói gì, không khí có chút trầm lắng.

Nàng và Hách Yếm Đình quả thực không thân. Nhắc đến người này thì đúng là thần thái tuấn tú, khí chất hơn người, từ bé đã như yêu nghiệt. Cái giao diện ưa nhìn này không chỉ người lớn thích mà bạn bè đồng trang lứa cũng dễ sinh thiện cảm.

Nếu y không phải là anh trai của Hách Thanh Nhiễm, thì Phù Minh Lộ đã chẳng “giận cá chém thớt”, vì ghét cô em mà lôi cả ông anh ra chửi không ít lần.

Quận chúa nhỏ ngang ngược ương bướng, làm anh mà chẳng biết đường khuyên can, thế thì khác nào tiếp tay cho kẻ ác, giúp kẻ xấu làm càn!

Hồi bé nàng đánh nhau với Hách Thanh Nhiễm, mạnh ai nấy tìm anh trai chống lưng, đúng là đã từng đυ.ng độ nhau thật.

Sau này lớn thêm chút nữa, cả Hách Yếm Đình lẫn Phù Lệnh đều chẳng buồn ra mặt thay em gái, miễn là không quậy quá đà thì họ mặc kệ, chẳng thèm ngó ngàng.

Tóm lại, Phù Minh Lộ chưa từng nói chuyện riêng với Hách Yếm Đình bao giờ, nàng ghét lây sang tất cả những ai mang họ Hách.

Tất nhiên, cái kiểu ghét này chỉ như trẻ con hờn dỗi, chứ chưa đến mức thù hằn sâu sắc gì.

“Tiểu hầu gia có biết Quảng Hoài không?”

Phù Minh Lộ không có nhiều thời gian nên chọn cách nói thẳng: “Nghe nói ở Quảng Hoài xảy ra án oan, tại lưu vực con sông tên là sông Lương...”

Hách Yếm Đình rõ ràng không ngờ Phù Minh Lộ tìm y để nói về chuyện này. Án oan ư?

Y nhướng mày: “Ý cô là Vệ Quảng Hoài? Đó là tên gọi chung của sở vệ hai vùng Quảng Tế và Hoài An, thuộc quyền cai quản của ngành vận tải đường sông.”

Phù Minh Lộ ngẩn người. Nàng chưa từng bước chân ra khỏi kinh thành, giang sơn rộng lớn nhường này, thiếu gì nơi cô chưa từng nghe tên.

“... Có sông Lương không?”

“Rốt cuộc cô muốn nói gì với ta?” Hách Yếm Đình không đáp mà hỏi ngược lại, ánh mắt nhìn nàng đã mang theo vài phần dò xét: “Ai sai cô đến truyền tin?”