Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quỷ Vương Thơm Quá Đi

Chương 4

« Chương TrướcChương Tiếp »
Phù Minh Lộ đáp: “Tạm thời chưa chết, đi mau...”

Hai chân Phù Minh Lộ mềm nhũn như cọng bún, ấy thế mà tốc độ chạy lại nhanh như gió cuốn.

Hai chủ tớ chạy được một đoạn khá xa, nhưng ngặt nỗi lại phát hiện mình vẫn cứ loanh quanh luẩn quẩn bên hồ nước.

Hình như bọn họ bị lạc rồi, sao bốn bề lại im phăng phắc đến rợn người thế này?

Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, Tố Hỉ lắp bắp hỏi: “Tiểu thư, chúng ta... chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Phù Minh Lộ móc trong túi gấm ra đồng tiền xu, khua khoắng loạn xạ về phía trước miệng lẩm bẩm: “Phá này. Phá này.”

Phá cái nỗi gì, bọn họ vẫn kẹt cứng không thoát ra được kìa.

Phù Minh Lộ thầm nghĩ, Lý thần y bảo ổng chẳng có chút pháp lực nào, xem ra là thật rồi...

Kể từ lúc xác nhận mình nhìn thấy ma, bầu trời của Phù Minh Lộ như sụp đổ. Cha thì tưởng nàng bị điên, mà bản thân nàng cũng chẳng dám bô bô chuyện này cho ai biết.

May mà anh trai Phù Lệnh tin nàng, bèn lùng sục khắp nơi tìm thầy bà đạo sĩ, mượn danh nghĩa mời thần y để đưa về phủ.

Mời 10 người thì hết 9 người là phường lừa đảo, chỉ có mỗi Lý đạo trưởng là biết chút chuyện huyền môn.

Khổ nỗi Lý đạo trưởng này tu luyện chưa đến nơi đến chốn, phép thuật chẳng có bao nhiêu nên cũng chẳng giúp được gì nhiều. Ông ta chỉ cảnh báo hai anh em nàng chớ có bệnh vái tứ phương, mắt âm dương là thứ hiếm gặp, coi chừng rước họa vào thân.

Lý đạo trưởng bảo âm dương cách biệt, ranh giới phân chia rõ ràng, muốn vượt qua đâu có dễ. Ngay cả người tu hành cũng chẳng mấy ai dùng mắt thường mà soi được cõi âm.

Họ trừ tà chủ yếu dựa vào cảm nhận tà khí, trừ khi đạo hạnh cao thâm, hoặc gặp phải loại lệ quỷ sắp tu thành hình người thì mới nhìn rõ được hình dáng.

Ngược lại, vong hồn muốn tác động đến người sống cũng bị ranh giới này chặn đứng.

Biết bao oan hồn chết trong uất ức, khóc ra máu cũng chẳng làm gì được kẻ thù lấy một cọng tóc.

Nếu mà dễ ra tay thế thì ma quỷ đã báo thù hết rồi, cần gì đến người trần mắt thịt đòi công đạo, làm gì còn kẻ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Nhưng đôi mắt của Phù Minh Lộ lại là cầu nối giữa hai giới âm dương. Nàng nhìn thấy chúng, đồng nghĩa với việc chúng có thể chạm vào nàng.

Cánh cửa này luôn mở hai chiều, cực kỳ nguy hiểm.

Hơn nữa, không loại trừ khả năng những kẻ có tà tâm sẽ lợi dụng điều này, đến lúc đó chết thế nào cũng chẳng biết.

Lời cảnh báo “chân thành” của Lý đạo trưởng khiến Phù Lệnh sợ toát mồ hôi hột, từ đó cũng chẳng dám đi tìm thầy bà linh tinh bên ngoài nữa.

Anh trai Phù Lệnh cầu xin Lý đạo trưởng giả làm thần y để giúp em gái, Lý đạo trưởng cứ chối đây đẩy là mình học nghệ không tinh, nhưng cuối cùng từ chối không được đành phải ở lại như chiếc cọc cứu mạng.

Sau đó ông ta trở thành “Lý thần y” của phủ họ Phù.

Đồng tiền này là ông ta đưa, và chuyện nó vô dụng cũng là sự thật nốt.

Phù Minh Lộ đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng thì bỗng nhiên, một bé gái tầm 7, 8 tuổi gọi với theo nàng: “Chị ơi, đi về phía cổng vòm đằng kia kìa.”

Phù Minh Lộ quay người lại nhìn, chẳng biết từ đâu chui ra một bé gái đang đứng cách đó không xa. Cô bé ăn mặc gấm vóc sang trọng, trắng trẻo đáng yêu, chỉ có điều đôi mắt kia lại trống rỗng vô hồn.

“Em là...” Cô bé này có phải người không vậy?

Phù Minh Lộ không dám chắc, lại thấy tay cô bé đang được một người khác dắt. Đó là một thiếu niên cao hơn cô bé, chừng 12, 13 tuổi, nấp dưới bóng cây râm mát nên không nhìn rõ mặt.

“Đi mau đi.” Thiếu niên giục, giọng nói trong trẻo.

Họ là ai?

Gió thổi bóng cây lay động. Theo nhịp đung đưa của cành lá, trong một thoáng Phù Minh Lộ đã nhìn rõ dáng vẻ của thiếu niên.

Cậu ta... cậu ta không có mặt!

Mặt mũi phẳng lì, không mắt, không mũi, cũng chẳng có mồm...

“!” Phù Minh Lộ túm lấy Tố Hỉ quay đầu chạy thục mạng về phía cổng vòm, nàng chẳng còn màng đến cái gì nữa sất.

Tố Hỉ đã khóc nức nở: “Tiểu thư, người đang nói chuyện với ai thế...”

2 người chạy chưa được bao lâu thì bị người ta chặn lại.

Nam Cùng đeo kiếm bên hông, đưa tay cản đường: “Nhị cô nương làm gì mà hốt hoảng thế? Đến tìm tiểu hầu gia sao?”

Phù Minh Lộ giật thót, quay đầu quan sát xung quanh. Chỗ này nàng từng tới 1 lần, là Lăng Ba viên nơi Hách Yếm Đình ở.

Bọn họ thế mà lại đi từ thủy tạ sang tận đây được sao?

Thật là quái đản, cả sân viện đầy khách khứa với gia nhân thế kia mà chẳng ai phát hiện ra 2 người họ à? Cứ như bị cách ly khỏi thế giới vậy!

“Nhị cô nương?” Nam Cùng lộ vẻ khó hiểu.

Phù Minh Lộ trấn tĩnh lại tinh thần, gật đầu một cái: “Ta muốn gặp tiểu hầu gia.”
« Chương TrướcChương Tiếp »