Chương 4

Từ hồi chưa thừa kế tước vị, y đã nổi đình nổi đám không ai bì kịp rồi.

Huống chi bây giờ tuổi còn trẻ mà đã làm gia chủ, bắt đầu giao thiệp với mấy ông cha của đám con cháu thế gia, tự dưng cao hơn người ta một bậc.

Hai huynh muội nhà này đáng ghét thật đấy!

Một lát sau, vυ" nuôi của Hách Thanh Nhiễm dẫn một cô nương lạ mặt đi vào, cắt ngang cuộc đấu khẩu nhạt nhẽo của hai người.

“Thưa quận chúa, Khương cô nương tới rồi.”

Một cô nương dáng người mảnh mai mỉm cười đi tới: “Kính chào mọi người.”

Cha của Khương Như Kha là quận thủ Phàn Châu, vừa phụng mệnh về kinh, ai cũng đoán ông ta sắp được thăng chức, sau này sẽ lưu lại kinh thành nhậm chức.

Lần đầu gặp mặt, không thể thiếu màn giới thiệu qua lại.

Liễu Thấm Hòa thì thầm vào tai Phù Minh Lộ: “Vị này có khi sắp trở thành tẩu tẩu của quận chúa rồi đấy.”

Nghe nàng ấy nói vậy, Phù Minh Lộ mới nhớ ra Khương Như Kha là ai.

10 năm trước, chùa Linh An có một vị sư phụ pháp danh Liễu Huyễn, ông xứng danh là thầy tướng số đệ nhất, cả đời có vô số truyền kỳ, nếu biên soạn thành kịch thì diễn cả mấy ngày cũng chưa hết.

Muốn sư phụ Liễu Huyễn gieo cho một quẻ cực kỳ khó, mà vào năm ông viên tịch, quẻ bói cuối cùng lại ứng nghiệm lên người Hách Yếm Đình.

Năm đó hầu lão phu nhân dẫn Hách Yếm Đình đi cầu điều gì thì không ai biết cụ thể, chỉ nghe nói có thả một ngọn đèn, người đi lấy ngọn đèn đó chính là Khương Như Kha khi ấy mới 6 tuổi.

Khương Như Kha chính là người có duyên với Hách Yếm Đình, còn chữ “duyên” này giải thích thế nào thì chưa từng nói rõ.

Khi ấy cha của Khương Như Kha vẫn chỉ là một quan tép riu, không lâu sau bị điều đi nơi khác. 10 năm trôi dạt giờ đã thành quan lớn một phương, cai quản cả phủ châu rộng lớn.

Lần này về kinh sắp được thăng chức, con gái lại đến tuổi gả chồng, ai cũng bảo ông ta sắp có song hỷ lâm môn rồi.

Quẻ bói về người hữu duyên kia được lưu truyền rất rộng rãi, năm đó nhiều người bàn tán say sưa lắm.

Sau khi nhà họ Khương rời đi thì dần dần lắng xuống, nhưng giờ người đã về rồi, chuyện cũ lại bị lôi ra bàn tán.

Phù Minh Lộ từng nghe loáng thoáng nhưng không để bụng vì chuyện chẳng liên quan đến mình.

Ai ngờ Khương Như Kha vốn có cử chỉ dịu dàng, vừa nghe tên nàng liền ngẩng phắt đầu lên: “Ngươi là nhị cô nương nhà họ Phù?”

Phù Minh Lộ sửng sốt, gật đầu: “Ngươi biết ta sao?”

“Ừm.” Khương Như Kha nở nụ cười nhẹ: “Có nghe danh đôi chút.”

“Xem ra tiếng xấu của ngươi đồn xa thật đấy.” Hách Thanh Nhiễm cười hì hì, nhăn mũi với Phù Minh Lộ.

Người kia đáp trả giọng nhàn nhạt: “Sao sánh bằng ngươi được.”