Quẻ bói về người hữu duyên kia được lưu truyền rất rộng rãi, năm đó nhiều người bàn tán say sưa lắm.
Sau khi nhà họ Khương rời đi thì dần dần lắng xuống, nhưng giờ người đã về rồi, chuyện cũ lại bị lôi ra bàn tán.
Phù Minh Lộ từng nghe loáng thoáng nhưng không để bụng vì chuyện chẳng liên quan đến mình.
Ai ngờ Khương Như Kha vốn có cử chỉ dịu dàng, vừa nghe tên nàng liền ngẩng phắt đầu lên: “Cô là nhị cô nương nhà họ Phù?”
Phù Minh Lộ sửng sốt, gật đầu: “Cô biết ta sao?”
“Ừm.” Khương Như Kha nở nụ cười nhẹ: “Có nghe danh đôi chút.”
“Xem ra tiếng xấu của cô đồn xa thật đấy.” Hách Thanh Nhiễm cười hì hì, nhăn mũi với Phù Minh Lộ.
Người kia đáp trả giọng nhàn nhạt: “Sao sánh bằng cô được.”
Đấu võ mồm xong thì khẩu vị mở rộng, điểm tâm tinh xảo trước khi khai tiệc đều do ngự trù trong cung làm, Phù Minh Lộ ăn liền mấy món, chẳng mấy chốc đã no căng, phải đi dạo vài vòng cho tiêu cơm.
Đình viện hầu phủ mỗi bước đi là 1 cảnh đẹp, lại có kỳ hoa dị thảo điểm tô, đi đến đâu hương thơm ngát đến đó, khiến người ta thấy khoan khoái dễ chịu.
Phù Minh Lộ hiếm khi được thả lỏng, hôm nay ở đây có chuyện vui, bao nhiêu người đi lại, sinh khí tràn trề thế kia tà ma chắc chắn đã trốn xa rồi.
Hơn nữa giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa thế này thì sợ gì chứ!
Đi đến thủy tạ, phong cảnh càng thêm hữu tình, mặt nước lấp lánh sóng biếc, gió mát hiu hiu. Đúng là nơi tránh nóng lý tưởng, Phù Minh Lộ cảm thấy cực kỳ mát mẻ.
Nàng bảo: “Chúng ta nghỉ chân ở đây một lát.”
Nàng vừa nói vừa định dựa vào lan can ngồi xuống, nhưng mãi không nghe thấy Tố Hỉ trả lời, quay đầu lại nhìn thì phía sau lại chẳng có 1 bóng người.
“Tố Hỉ?”
Phù Minh Lộ giật mình, lập tức hoảng hốt: “Tố Hỉ!”
Từ khi mắt bị thương, nàng rất hay lo sợ, Tố Hỉ tuyệt đối sẽ không tùy tiện rời khỏi nàng.
Tố Hỉ lạc mất từ bao giờ? Vậy mà nàng lại chẳng hề hay biết.
Phù Minh Lộ lập tức đi về phía đường cũ, muốn rời khỏi thủy tạ âm u này nhưng đã quá muộn.
Một đống thịt bèo nhèo sũng nước lù lù chặn ngay lối hành lang, nhìn vết nước đọng lại thì hình như nó vừa từ dưới ao bò lên.
Mùi hôi thối nồng nặc lập tức ập vào mặt, cái thứ kia bị ngâm trương phình lên đến mức không còn ra hình người. Song đó quả thực là 1 con người, từng mảng thịt thối xanh trắng đang từ từ rơi ra.
“Oẹ!” Phù Minh Lộ khan cổ nôn ọe, nàng không thể nào diễn tả nổi cái mùi kinh khủng này.
Nó còn đáng sợ hơn cả tôm cá ươn thối gấp nhiều lần, chỉ cần ngửi qua 1 lần là tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Đó là mùi xác chết.
Còn về mặt mũi nó cụ thể ra sao, nàng tuyệt nhiên không dám nhìn.
Nàng hét lên: “Người đâu! Người đâu mau!”
“Ngươi đừng qua đây. Oan có đầu nợ có chủ, ngươi tìm nhầm người rồi!”
Phù Minh Lộ siết chặt một đồng tiền đồng trong túi thơm, cố tìm kiếm chút sức mạnh.
Nhưng vô ích, cái thây ma chết đuối trương phình kia cứ khò khè tiến lại gần nàng.
Phù Minh Lộ sắp khóc đến nơi rồi, tại sao nàng cứ phải đối mặt với mấy thứ này chứ hu hu hu!
Thây ma vừa mở miệng thì phát ra tiếng ùng ục, cổ họng như bị nghẹt không nói rõ lời: “Ngươi đi tìm người vớt xác cho ta. Nếu không ta sẽ ăn thịt ngươi.”
Phù Minh Lộ có gì mà không dám đồng ý chứ: “Xác các hạ chìm ở đâu? Ta nhất định sẽ bảo đại ca an táng cho các hạ tử tế.”
Thây ma lại không chịu: “Đi tìm Hách Yếm Đình.”
Phù Minh Lộ bịt mũi miệng lại rồi bảo: “Hả? Là y hại chết ngươi sao, y xấu xa quá đi mất!”
Thây ma rêи ɾỉ: “Khò khè. Đi tìm.”
Lúc này Phù Minh Lộ mới sực tỉnh ngộ, hóa ra nó tìm người vớt xác chứ không phải tìm kẻ thù.
Nàng ấp úng: “Ta.”
Rồi nàng lại bảo: “Vị huynh đài này, ta và y có hiềm khích, sao ngươi không tự mình đi tìm y?”
Phù Minh Lộ vừa dứt lời liền thấy trên người thây ma có từng mảng thịt nát nhầy nhụa như bùn rớt xuống, lại còn sủi cả bọt mủ đặc quánh ra nữa.
Nàng rốt cuộc không nhịn nổi nữa, nôn sạch sành sanh chỗ điểm tâm vừa ăn vào.
***
Một cái xác chết trôi đang thối rữa nát bấy lại bắt nàng đi tìm Hách Yếm Đình.
Mặt Phù Minh Lộ cắt không còn giọt máu, nàng chẳng nhớ nổi mình đã rời khỏi thủy tạ bằng cách nào.
Cái đống bùng nhùng kia bảo nó không thể lại gần Hách Yếm Đình, nàng nghe cứ như vịt nghe sấm, chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật đầu đại rồi cắm đầu chạy thục mạng.
Vừa chạy ra chưa được bao xa thì đυ.ng ngay phải Tố Hỉ đang mặt mũi tái mét vì lo lắng.
Tố Hỉ thốt lên: “Tiểu thư. Người không sao chứ ạ?”
Tố Hỉ sợ gần chết, tuy không nàng ta nhìn thấy gì nhưng tiểu thư nhà mình chỉ chớp mắt cái đã biến mất tăm, báo hại nàng ta chạy vòng vòng quanh hành lang tìm kiếm quá trời quá đất, lập tức đoán được có chuyện chẳng lành.