Hách Thanh Nhiễm cảm giác mình phải ngậm bồ hòn làm ngọt, bực bội vô cùng, nhất là lúc này nhìn thấy Phù Minh Lộ, rõ ràng vẫn khỏe re mà!
Đôi mắt long lanh ngập nước, trên mí mắt để lại một vết sẹo nhỏ màu hồng phấn tựa hoa sen, vết sẹo kia chẳng những không xấu mà ngược lại còn giống như một cánh hoa đào nhàn nhạt được tô vẽ lên vậy.
Khuôn mặt vốn đã có làn da trắng như tuyết mịn như ngọc, nay lại như gấm thêu hoa, càng tôn lên vẻ đẹp tự nhiên rạng rỡ như ánh xuân.
Hách Thanh Nhiễm khẽ hừ một tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh nàng: “Sắc mặt nhị cô nương tốt quá nhỉ?”
Phù Minh Lộ nhận ra thái độ của nàng ta nhưng chẳng bận tâm, ra hiệu cho tỳ nữ Tố Hỉ dâng hộp quà lên, đáp: “Nhờ phúc của quận chúa cả. Hôm nay là ngày lành, chỉ mong quận chúa luôn an vui thuận lợi.”
Hách Thanh Nhiễm chẳng thèm nghe mấy lời khách sáo này, bỗng nhiên xòe 5 ngón tay huơ trước mặt nàng: “Mắt còn nhìn thấy gì không?”
Ai ngờ hành động này làm Phù Minh Lộ giật nảy mình, cả người ngả hẳn ra sau.
Hách Thanh Nhiễm trừng mắt: “Cô tránh cái gì?”
Phù Minh Lộ đáp: “Tưởng cô định nhân cơ hội đánh lén ta.”
Hách Thanh Nhiễm lập tức nổi cáu: “Thế thì cô đoán đúng rồi đấy!”
Phù Minh Lộ mới không tin nàng ta dám ra tay, ngồi ngay ngắn lại, bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Hồi nhỏ lúc mới đi học ở trường nữ, lần đầu tiên gặp tiểu quận chúa là hai người đã cãi nhau chí chóe rồi.
Sau đó bao nhiêu năm hai người cũng chẳng chơi được với nhau, cãi vã đấu khẩu xảy ra như cơm bữa, có điều lớn cả rồi nên không dễ gì đánh nhau.
Tiếc là sau này nàng và tiểu quận chúa không còn là người cùng một đường nữa, dẫu sao nàng cũng đã từng gặp quỷ, “đẳng cấp” đã khác xưa nhiều rồi.
Giờ đây nàng thực sự mạnh đến mức đáng sợ.
Hách Thanh Nhiễm không hiểu Phù Minh Lộ tự dưng lên mặt cái gì, ra vẻ thâm trầm, nhìn cực kỳ ngứa mắt: “Quả nhiên là cô cố ý, không bệnh mà rên!”
Liễu Thấm Hòa ngồi bên cạnh thấy vậy, lập tức chen vào giữa hai người để giảng hòa: “Hai người đừng có hễ gặp nhau là cãi cọ nữa, để người ta nhìn vào chê cười cho.”
Phù Minh Lộ chớp mắt: “Chị Thấm Hòa, ta không ra ngoài là có nguyên do riêng, là quận chúa đang cố tình gây sự vô lý thì có.”
“Ta mà gây sự vô lý á?” Hách Thanh Nhiễm cười khẩy một tiếng: “Ta đi mách đại ca ngay bây giờ, để đại ca dạy dỗ anh trai cô một trận, cho cô biết thế nào mới là gây sự vô lý!”
“Lớn tướng rồi mà còn đi gọi cứu viện, cô chỉ biết mỗi chiêu này thôi sao?”
“Có ích là được rồi, hừ!” Cãi nhau bao nhiêu năm nay, Hách Thanh Nhiễm đã nhận ra rằng cứ lôi anh trai ra là chắc chắn thắng.
Phù Minh Lộ đúng là hết cách với cô nàng, chủ yếu là trong đám người cùng trang lứa, chẳng ai có thể áp chế được Hách Yếm Đình.
Từ hồi chưa thừa kế tước vị, y đã nổi đình nổi đám không ai bì kịp rồi.
Huống chi bây giờ tuổi còn trẻ mà đã làm gia chủ, bắt đầu giao thiệp với mấy ông cha của đám con cháu thế gia, tự dưng cao hơn người ta một bậc.
Hai anh em nhà này đáng ghét thật đấy!
Một lát sau, vυ" nuôi của Hách Thanh Nhiễm dẫn một cô nương lạ mặt đi vào, cắt ngang cuộc đấu khẩu nhạt nhẽo của hai người.
“Thưa quận chúa, Khương cô nương tới rồi.”
Một cô nương dáng người mảnh mai mỉm cười đi tới: “Kính chào mọi người.”
Cha của Khương Như Kha là quận thủ Phàn Châu, vừa phụng mệnh về kinh, ai cũng đoán ông ta sắp được thăng chức, sau này sẽ lưu lại kinh thành nhậm chức.
Lần đầu gặp mặt, không thể thiếu màn giới thiệu qua lại.
Liễu Thấm Hòa thì thầm vào tai Phù Minh Lộ: “Vị này có khi sắp trở thành chị dâu của quận chúa rồi đấy.”
Nghe nàng ấy nói vậy, Phù Minh Lộ mới nhớ ra Khương Như Kha là ai.
10 năm trước, chùa Linh An có một vị sư phụ pháp danh Liễu Huyễn, ông xứng danh là thầy tướng số đệ nhất, cả đời có vô số truyền kỳ, nếu biên soạn thành kịch thì diễn cả mấy ngày cũng chưa hết.
Muốn sư phụ Liễu Huyễn gieo cho một quẻ cực kỳ khó, mà vào năm ông viên tịch, quẻ bói cuối cùng lại ứng nghiệm lên người Hách Yếm Đình.
Năm đó hầu lão phu nhân dẫn Hách Yếm Đình đi cầu điều gì thì không ai biết cụ thể, chỉ nghe nói có thả một ngọn đèn, người đi lấy ngọn đèn đó chính là Khương Như Kha khi ấy mới 6 tuổi.
Khương Như Kha chính là người có duyên với Hách Yếm Đình, còn chữ “duyên” này giải thích thế nào thì chưa từng nói rõ.
Khi ấy cha của Khương Như Kha vẫn chỉ là một quan tép riu, không lâu sau bị điều đi nơi khác. 10 năm trôi dạt giờ đã thành quan lớn một phương, cai quản cả phủ châu rộng lớn.
Lần này về kinh sắp được thăng chức, con gái lại đến tuổi gả chồng, ai cũng bảo ông ta sắp có song hỷ lâm môn rồi.