Chương 1

Kinh thành vào hạ, trời xanh không một gợn mây, trong vắt tựa nước thu.

Rõ ràng thời tiết tươi đẹp là thế, nhưng nếu đang đi trên đường mà lại nhìn thấy một bà lão mặc áo quan, thân hình nửa trong suốt xuyên qua tường viện, lộ ra nửa khuôn mặt già nua trắng bệch.

Chẳng biết người nhìn thấy sẽ phản ứng ra sao?

Phù Minh Lộ dứt khoát nhắm mắt lại, lần mò hạ rèm xe ngựa xuống, cố gắng làm ra vẻ bình thản như không có chuyện gì.

Không bị dọa đến phát khóc đã là giỏi lắm rồi, đây là thành quả nàng tập làm quen suốt nửa năm qua đấy.

Nghĩ mà xem, nàng đường đường là một tiểu cô nương đang tuổi trăng tròn, lẽ ra phải ngắm hoa thưởng trăng, sao lại phải dùng đôi mắt xinh đẹp này để nhìn mấy thứ đó chứ?

Một ngày của nửa năm về trước, Phù Minh Lộ ngã từ trên lưng ngựa xuống, đôi mắt bị thương từ đó có thể nhìn thấy quỷ.

Quỷ! Thế gian này vậy mà lại có quỷ, thật là chuyện hoang đường không tưởng!

Kỹ thuật cưỡi ngựa không bằng người ta thì cũng đành đi, đằng này lại còn phải gánh chịu hậu quả như vậy.

Sau khi xác nhận mọi thứ không phải ảo giác, bầu trời của Phù Minh Lộ như muốn sụp đổ.

Khổ nỗi cha nàng lại là một người cổ hủ, không tin những gì nàng nói. Thấy vết thương trên mí mắt nàng đã lành mà con gái vẫn nói năng lảm nhảm, ông cứ tưởng nàng ngã hỏng đầu rồi nên đòi tìm người về chữa bệnh điên cho nàng.

Mẹ của Phù Minh Lộ mất sớm, chuyện trong nhà do di nương quản lý. Nếu không có đại ca ngăn cản, di nương đã nhân cơ hội này tống nàng về nông trang nhốt lại rồi.

Từ đó về sau, nàng thay đổi hẳn tính nết ham vui ngày trước, trốn biệt trong nhà suốt nửa năm trời không chịu bước chân ra ngoài.

Chuyến đi không tình không nguyện ngày hôm nay cũng là vì tiệc sinh nhật của tiểu quận chúa hầu phủ đã tới.

Hồi đó Phù Minh Lộ đua ngựa với tiểu quận chúa, vì hiếu thắng mà ngã ngựa.

Khi ấy máu trên mí mắt nàng chảy ròng ròng dọa cho đám người xung quanh sợ chết khϊếp. May mà sau khi chữa trị thì phát hiện chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng gì đến thị lực.

Tuy chuyện này chẳng thể trách ai, nhưng hầu phủ vẫn sai người đến hỏi thăm biếu thuốc thang tẩm bổ, lễ nghĩa vô cùng chu đáo. Phù Minh Lộ đã khỏi hẳn mà mãi vẫn chưa đi đáp lễ, nếu tiệc sinh nhật này còn không chịu lộ mặt thì chẳng biết người ngoài sẽ đàm tiếu nàng thế nào nữa.

Cha nàng lại càng không cho phép nàng ghi thù chuốc oán, tỏ vẻ nhỏ mọn, ông bắt buộc nàng phải đến chúc mừng sinh nhật của tiểu quận chúa.