Kiều Uyên vừa buồn cười vừa nói: “Bác sĩ Tần, cậu đúng là gan to tày đình, cậu mang mệnh cách Thuần Âm, bẩm sinh chiêu quỷ, lẽ ra phải tránh xa những nơi âm ám như thế mới đúng. Vậy mà cậu không chỉ làm việc ở cái bệnh viện đầy ma quỷ, giờ còn muốn theo tôi vào mộ cổ chơi à?”
Tần Nam đáp: “Mộ cổ đế vương, cơ hội hiếm có, nếu là bình thường tôi cũng không dám vào đâu. Điểm tựa của tôi chính là Tướng quân, lần này đi cùng anh lại có Tướng quân bảo vệ, cái mạng nhỏ của tôi chắc là giữ được, nên tất nhiên muốn đi mở mang tầm mắt rồi.”
Kiều Uyên khẽ cười: “Được, bác sĩ Tần đã nói thế thì tôi nhất định sẽ dốc sức bảo đảm cậu đi đến nơi về đến chốn lành lặn. Nếu có sai sót gì, vị Tướng quân nhà cậu chắc chắn sẽ không tha cho tôi đâu.”
Tần Nam mỉm cười: “Vậy thì làm phiền anh rồi, đã gây thêm rắc rối cho anh.”
Kiều Uyên cười khẽ một tiếng: “Đừng nói vậy, bác sĩ Tần, dụng ý của cậu tôi hiểu, món nợ ân tình này, tôi xin nhận.”
Tần Nam cũng không nói gì thêm, chỉ hỏi: “Vậy quyết định thế nhé, khi nào thì xuất phát?”
Kiều Uyên đáp: “Dự định là một tuần nữa.”
Tần Nam: “Được, tôi sẽ điều chỉnh lịch trực trước, chuyến đi mất khoảng mấy ngày?”
Kiều Uyên ngẫm nghĩ: “Nếu thuận lợi thì một hai ngày, nhưng không loại trừ khả năng có tình huống đột xuất, có điều chắc chắn sẽ không quá lâu đâu.”
Tần Nam: “Được.”
Anh cúp điện thoại, múc một thìa cơm rang nóng hổi đưa vào miệng, ngược lại, đĩa cơm trước mặt Bách Lý Thanh đã nguội ngắt, không còn tỏa ra chút hương vị nào nữa.
...
Ngày hôm sau, khi Tần Nam đi khám bệnh đến phòng của Nhâm Vĩ Thần, anh thấy anh ta đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất viện, tất nhiên, Nhâm Vĩ Thần chỉ việc ngồi đó đợi, mọi việc lặt vặt đã có người nhà, trợ lý và Hà Tư Kỳ lo liệu.
Tần Nam đứng ở cửa, hai tay đút túi áo blouse trắng, mỉm cười nói: “Chúc mừng anh xuất viện, Nhâm tiên sinh.”
Nhâm Vĩ Thần quay đầu lại, cười đáp: “Cũng phải đa tạ anh, bác sĩ Tần.”
Hà Tư Kỳ đang ngồi xổm dưới đất giúp anh ta xỏ giày, nghe thấy tiếng cũng ngẩng cổ lên nhìn rồi cười chào một tiếng.
Tần Nam bước vào phòng dặn dò: “Sau khi về nhà anh cũng cần chú ý ăn uống, thời gian tới không được uống rượu, hạn chế đồ cay nóng kí©h thí©ɧ, vận động vừa sức và chú ý nghỉ ngơi.” Anh nhìn Hà Tư Kỳ một cái, khẽ hắng giọng rồi nói tiếp: “Ngoài ra, thời gian này nên tránh chuyện giường chiếu.”
Hà Tư Kỳ vốn đang vừa chăm chú lắng nghe vừa gật đầu, nghe đến câu cuối cùng thì mặt đỏ bừng lên tận mang tai, giày đã xỏ xong nhưng cậu ta cũng không buồn đứng dậy, tay cứ vân vê vuốt ve cổ chân Nhâm Vĩ Thần, cúi gầm mặt xuống giả vờ như mình không tồn tại.
Ánh mắt Nhâm Vĩ Thần cũng thoáng chút lúng túng, anh ta đưa tay sờ mũi, khẽ gật đầu.
Tần Nam cũng chẳng muốn nói về chủ đề ngại ngùng này, nhưng anh là bác sĩ, những gì cần dặn thì không thể không nói, thấy Nhâm Vĩ Thần đã tiếp thu, anh liền chuyển chủ đề: “Đúng rồi, tôi vẫn chưa hỏi, đã tìm ra người hạ chú Hà tiên sinh chưa?”
Ánh mắt Nhâm Vĩ Thần trở nên thâm trầm, anh ta nhìn đỉnh đầu của Hà Tư Kỳ, trầm giọng: “Tìm thấy rồi, là Tạ Uyển.”
Tần Nam ngạc nhiên: “Thật sự là cô ta sao? Cô ta và Hà tiên sinh có tư thù gì à?”
Nhâm Vĩ Thần thoáng dao động, nói: “Nói ra thì chuyện này cũng tại tôi, Tư Kỳ là bị tôi liên lụy.”
Hà Tư Kỳ lúc này mới đứng dậy cắt ngang: “Là tự đầu óc Tạ Uyển đó không bình thường, liên quan gì đến anh?”
Cậu ta quay sang giải thích với Tần Nam: “Là do Tạ Uyển có tình cảm với Tiểu Thần, nhưng Tiểu Thần không thích cô ta, luôn lạnh nhạt. Cô ta tức tối, thấy tôi và Tiểu Thần thân thiết nên trút giận lên đầu tôi, muốn dùng cái chú đó để chơi xỏ tôi một chút.”
Tần Nam nhíu mày: “Chỉ là ghen tuông thôi mà đến mức muốn đẩy người ta vào chỗ chết sao? Chuyện này chẳng phải quá cường điệu rồi sao? Hơn nữa, một cô gái trẻ như cô ta thì học được loại chú thuật cổ xưa đó từ đâu?”
Nhâm Vĩ Thần đáp: “Chuyện này là có kẻ muốn mượn đao gϊếŧ người. Tạ Uyển chỉ biết cái chú đó sẽ khiến người ta lâm bệnh nặng chứ không biết nó có thể gây chết người. Còn về việc học ở đâu, đương nhiên là có kẻ có tâm địa xấu xa dạy cho cô ta rồi.”
Hà Tư Kỳ nói: “Chuyện này cũng chẳng có gì không thể nói với bác sĩ Tần, nói toạc ra thì cũng vì lợi ích thôi, ông nội tôi có hai người con trai, ba tôi là con cả, dưới còn có một người chú hai, vì chú hai từ nhỏ cái gì cũng không bằng ba tôi nên ông nội đã giao Hà thị cho ba tôi quản lý, chú hai không phục, những năm qua luôn tìm cách lật đổ ba tôi nhưng chưa bao giờ thành công. Ông ta tranh giành với ba tôi cả đời, cũng bị áp chế cả đời, sự tranh giành lợi ích đã biến thành chấp niệm và thù hận. Giờ ba tôi già rồi, ông ta lại nhắm vào tôi, chú hai chẳng biết tìm đâu ra một cao nhân tu tà thuật, lập ra một cái bẫy mượn đao gϊếŧ người, muốn khiến nhánh của ba tôi bị tuyệt tự. Tóc tai của tôi đều là do chú hai bí mật cung cấp cho Tạ Uyển, cô ta chỉ bị lợi dụng thôi, hoàn toàn không biết chú này có thể gϊếŧ người, cũng không biết sẽ bị phản phệ nghiêm trọng như vậy. Nha đầu đó không biết nặng nhẹ, bị lòng đố kỵ làm mờ mắt nên cái gì cũng dám thử, giờ chú thuật bị phá, cô ta lâm bệnh nặng đến giờ vẫn chưa hồi phục, suy cho cùng, đều là do nội bộ nhà họ Hà lục đυ.c, không liên quan gì đến Tiểu Thần cả.” Cậu ta quay sang dặn Nhâm Vĩ Thần: “Anh đừng có lúc nào cũng vơ trách nhiệm về mình.”
Nhâm Vĩ Thần rũ mi mắt, im lặng không nói gì.