- 🏠 Home
- HE
- 1x1
- Quý Tộc
- Chương 132
Quý Tộc
Chương 132
Draco lạnh lùng cười một tiếng, thu hổi ánh mắt, lười biếng liễc Scorpio bằng ánh mắt như muốn nói "Tôi đã bảo mà". Khi bà Pince đang giảng cho ba học sinh tố Gryffindor, nhóm Slytherin lại lân nữa quay về việc riêng của mình. Scorpio nhìn đề bài thực hành môn Thảo dược học trước mặt đến ngây người một lúc. Khi Draco lật sách trong tay sang trang khác, Scorpio mới như bừng tinh, vẻ mặt căng thẳng, trừng mắt hỏi vị vương tử Slytherin đang ung dung thong thả:
"Bọn họ lại đang tính làm gì vậy?"
"Mặc kệ họ," Draco đáp, giọng uể oải, đôi mắt bạc sáng lạnh không rời quyển sách trước
mặt – trông như thế cậu ta cực kỳ say mê chúng - "Bon họ mà có lúc nào an phận thật thì mới lạ dù sao, ít nhất tôi mong đến khi nào đó Umbridge sử dụng "Chiết Tânm Trí Thuật" (Legilimency), thì kỹ năng Bế quan Bí thuật (Occlumency) đáng thương của Potter có thể dùng được."
Giọng Draco càng nói càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn là tiếng thì thẩm đầy oán thán. Scorpio giơ sách che mặt cười trộm:
"Có lễ Unmbridge sẽ nghiêm túc cảnh cáo cậu rằng, Gryffindor và Slytherin mà kết giao thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."
"Không buồn cười chứt nào." Draco nghiêm mặt nói. "Câm miệng."
"Được rồi, vậy nói chuyện nghiêm túc chút." Scorpio đặt sách xuống, nhưng khóe môi vânkhông nhịn được mà cong lên. "Nói về Potter ấy, nghe đâu năm hai họ từng thả ra sinh vật Salazar Slytherin để lại – một con rắn khống lổ – ở phòng tắm nữ lầu hai.
Lời này cuối cùng cũng khiến Draco chủ ý. Cậu quý tộc tóc bạch kim ngấng đầu, hơi kinh ngạc liếc Scorpio một cải, một lúc lâu sau mới hạ thấp giong:
"Chuyện đó không có nhiều người biết đâu. Đó là trước khi cậu nhập học- hổi đó Hogwarts suýt chút nữa phải đóng cửa vì con rằn ấy. May mà cuối cùng sự việc được giải quyết ốn thỏa. Nhưng đáng tiếc, giáo viên Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám khi đó là người chịu thiệt lớn nhất – ông ta đến giờ vẫn còn nằm ở khoa chữa trị thương tổn tinh thần của Bệnh viện Thánh Mungo."
"Potter mõi năm đều không yên ổn được ngày nào nhỉ." Scorpio ngọ nguậy trên ghế.
"Dù không tính đến Daphne, trực giác tôi cũng mách bảo là tốt nhất nên tránh xa cậu ta trước kỳ nghi."
"Lē ra cậu nên tránh xa hắn từ lâu rồi." Draco đảo mắt, giong có phẩn mất kiên nhấn. "Một Slytherin mà suốt ngày dính lấy cứu thế chủ của Gryffindor còn ra thể thống gì!”
Trước bữa trưa, Hogwarts nhận được thêm một thông báo từ Bộ Pháp thuật. Theo đó, Umbridge được trao thêm chức danh cao cấp gì đó, ai nấy đều ngán ngẩm. May mà giáo sư Dumbledore vân an nhiên trong phòng Hiệu trưởng, trông có vẻ tinh hình còn kiếm soát được.
Chiều hôm đó, Umbridge như một con ma lang thang, xuất hiện ngâu nhiên trong các lớp học. Bà ta tuyên bố mình có quyền giám sát bất cứ giáo viên nào, cho dù Dumbledore đã cố ôn hòa nhấn mạnh rằng ông không hề có ý định thay đổi nhân sự.
Tuy vậy, Umbridge một mình tiến hành kế hoạch, chẳng ai thèm quan tâm đến bà ta. Điều này cũng không ngăn cản Umbridge công khai làm nhục giáo sư Trelawney trong lớp Dự đoán, khiến bà ta khóc ngay tại chố.
"Không ngờ đời này mình còn có lúc phải thương hại một kẻ lừa đảo." Draco ngơ ngác nói. "Nếu bà ta bị đuổi rồi, ai sẽ day môn Dự đoán cho chúng ta?"
"Chẳng ai quan tâm cả," Daphne ngạo nghễ đáp. Sau đó mọi người đểu im bặt – ít nhất trong chuyện Dự đoán, dù Daphne có vừa học vừa đọc tạp chí, cũng không ai nghi ngờ tài tiên đoán của cô ấy.
Tiết tiếp theo là Độc dược. Khi nhóm Gryffindor bước vào hẩm tối với tâm trạng phức tạp, họ thấy Umbridge dang đứng chình inh trong lớp, trông nối bật với cái nơ hồng to
tổ bố trên đầu.
"Hai giáo viên đáng ghét nhất trong lịch sử Hogwarts chuẩn bị đối đầu!" Ron thì thẩm
sung sướиɠ.
"Trừ năm điểm cho Gryffindor vì dám công kích giáo viên, Weasley." một giọng lạnh lùng vang lên sau lưng. Ron cứng đờ, quay lại, thấy thây Snape đứng sau lưng với vẻ mặt vô cảm, trên tay cầm quyến sách giáo khoa cũ kỹ.
"Được rồi, Scorpio Grater, em có biết Gryffindor đã sắp hết sạch điểm chưa?"
Sirius Black, trợ giảng trẻ trung đẹp trai của lớp Độc dược, từ ngoài cửa bước vào, nhẹ nhàng nói. Dù việc anh ta có mặt cũng không khiến tiết học hiệu quả hơn, nhưng ít nhất giúp nhóm Gryffindor đỡ bị trừ điếm oan.
Snape liếc Sirius một cái (Sirius cười như chó con, không hể có ý xấu) rồi lạnh nhạt ra lệnh:
"Trở về chỗ ngổi đi, Weasley. Bắt đầu học."
Snape vung đüa phép, chữ trên bảng đen hiện ra một công thức điều chế phức tạap, rõ
ràng tinh vi đến mức ai cũng ngán ngẩm.
"Trước khi bắt đầu, ta muốn hỏi Grater, tại sao em lại có mặt ở lớp năm năm cấp?"
Tất cả ánh mắt đổ dồn về Scorpio. Cậu ta gãi đầu cười gượng: "Vi yêu thích môn Độc dược, và yêu rất sâu sắc."
Dưới ghế, Draco đá cho cậu ta một củ.
Bất ngờ thay, Snape không đuổi Scorpio ra ngoài. Tin đồn thẩy Viện trưởng Slytherin đặc biệt bao che học sinh nhà mình quả thật không sai.
Snape chăm chú nhìn từng học sinh bằng ánh mắt sắc như chim ưng khiến ai nấy lạnh gáy, rổi chống tay lên bục giảng:
"O.W.L --"
Nếu không phải đứng trước mặt là Snape, có lẽ nửa lớp Gryffindor đã ngã quy. Nhưng giờ ho chỉ có thể âm thầm trao đổi ánh mắt tuyệt vọng.
"Ta sẽ dạy nhanh hơn bình thường các ngươi nên nhó, nếu O.W.L các không đạt ít nhất điểm E (chấp nhận thì đừng mơ tưởng đến khóa học N môn Độc dược."
"Chắc minh mơ giữa ban ngày." Ron thì thầm với Harry. "Minh chỉ mong nhanh chóng
môn này thôi –-
Harry định đáp lại thì thy Hermione minh có vẻ cực kỳ căng thằng, siết quyến sách đến mức tay trăng bệch.
"Sao vậy, Hermione?" Harry hỏi.
"Đương nhiên không phải vì mình yê dược," Hermione lãm bẫm, "nhưng nếu vào làm ở St Mungo, mình phải đạt điể môn này. Rất quan trọng."
"Muốn vào St Mungo?" Harry kinh ngạc trợn tròn mắt. "Sao giờ mình mới nghe?"
"Có nhiều chuyện minh chưa kể." Hermione thở dài, bắt đầu tìm kiếm nguyên liệu cần thiết. "Mỗi ngày mình đều nói với George rổi - minh thực sự không muốn một ngày nào đó gặp bệnh nhân vì dùng mấy trò đùa nguy hiểm của cậu ấy."
Ron nhăn mặt:
"Thật ghê tởm."
"Đi lấy máu rồng đi, Ronald Weasley." Hermione ngạo mạn hất tóc. "Đấy là thứ duy nhất cậu làm được đãy."
Ron tức tổi bỏ đi, Harry cũng thở dài đứng dậy. Hôm nay bọn họ cần điều chế một loại dược phấm tàng hình, mà nguyên liệu chính máu rồng – cực kỳ quý hiếm. Nều làm rơi
väi, Gryffindor chắc chẳn bị trừ sạch điễm.
Harry đang loay hoay thì Umbridge bước vào với nụ cười ngọt ngào giả tạo. Bà ta lại gân Snape, Sirius thì đứng kế bên, vừa bận rộn tài liệu vừa cố giấu vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Harry thầm nghĩ: nếu Sirius thấy vết thương trên mu bàn tay mình, chắc anh ấy sẽ rút đũa phép đánh Umbridge luôn mất.
"Máu rồng à?" Umbridge dùng giong ngọt như đường hỏi Draco, người đang câm nguyên liệu.
"Câu chuyện làm tôi nhớ tới, ngài Malfoy.."
Draco đặt tài liệu xuống, đáp lại bằng vė bất đắc dĩ.
"Vâng, thưa giáo sư?"
"Nghe nói ngươi từng bị sinh vật nguy hiễm này tấn công vào năm ba, có đúng không?"
Scorpio sững người lại: sao tự nhiên lại nhẳc tới chuyện đó?
Draco thì ngược lại khá binh tĩnh, suy nghĩ một chút rồi hờ hững trả lời:
"Cũng có thế xem là vậy."
Umbridge cười càng ngọt ngào, bà ta giơ tập tài liệu viết tay trong tay lên, nhanh chóng lật mấy trang, sau đó dùng cây bút lông chim chấm vào đó rồi tiếp tục hỏi:
"Ngươi phủ nhận việc này xảy ra là do sự tắc trách của giáo sư môn Chăm sóc Sinh Vật
Huyền Bí sao?"
“Thật ra chuyện này cũng không liên quan nhiều đến giáo sư ấy”.
Draco mím môi, có vẻ hơi mất kiên nhẫn. Mà Umbridge thì cứ nhìn hẳn bằng ánh mắt đầy mong đợi, mãi không nhận được câu trả lời. Draco vừa mới há miệng định nói gì đó thì bồng nhiên phía sau vang lên một tiếng hét kinh hãi--
"Cẩn thận!"
Binh!
"Ôi trời oơi! Ron!"
"Gryffindor bị trừ 50 điếm! Weasley, bây giờ lập tức rời khỏi người Malfoy cho ta!"
Snape gằn từng chữ, từ xa chạy đến, phòng học môn Độc dược lập tức rối loạn cả lên. Ron đỏ bừng mặt, cố đứng dậy khỏi người Draco, trong tay chỉ còn lại một ống nghiệm
chứa máu rồng màu xanh lục đang nhỏ giọt. Draco gần như thô bạo đấy Ron ra, vịn vào cái bàn bên cạnh đế đứng dậy từ dưới đất.
Scorpio nhíu mày, phủi phủi áo choàng Draco
dính máu rồng (thật ra hành động đó cũng không có tác dụng gì, chỉ là phản xạ thôi), giong đây châm chọc nói:
"Weasley, ngươi không có não à?"
Chưa kip để Ron đáp lại hay giải thích gì, tiếng hét của Pansy lại vang lên giữa đám học sinh đang rối loạn.
Scorpio quay đầu lại, lúc này mới nhận ra sắc mặt của Draco tái nhợt đến mức đáng sợ, giống như vừa mới khỏi bệnh nặng vậy. Trong khoảnh khắc đó, hẩn trông vô cùng, vô cùng yếu ớt.
- 🏠 Home
- HE
- 1x1
- Quý Tộc
- Chương 132