Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quý Tộc

Chương 130-1

« Chương TrướcChương Tiếp »
Pansy và Daphne tìm được một góc yên tĩnh và hơi tối để ngồi xuống. Daphne cuối cùng cũng ngừng khóc, nhưng trông cô vẫn rất tiều tuỵ. Ngay sau đó, Ron Weasley xuất hiện. Pansy chẳng hề tỏ ra bất ngờ. Cô đứng dậy hơi ngẫng cằm lên, ánh mắt lạnh lùng và đầy kiêu ngạo, nhìn mái tóc đỏ đặc trưng của nhà Gryffindor trước mặt rồi nói: "Ngươi tưởng người ta đang nói đến ngươi sao, đầu đỏ?"

Ron hơi bị giật mình trước thái độ gây sự của Pansy. Mặt cậu đỏ bừng lên, khiến những đốm tàn nhang càng rõ hơn. Cậu lùi lại một bước, nhưng ngay sau đó, như thể nhớ ra rằng mình là người nhà Gryffindor, cậu cứng cổ lên tiếng:

"Không, tôi không nghĩ như vậy. Nhưng tôi chắc chắn là tôi có nghe thấy tên gia tộc của mình- cả nước Anh này làn gì có nhiều người họ Weasley đến thế, đúng không?"

Pansy nhìn Ron như thể cậu kể một trò cười dở tệ. Ron nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng chính cậu cũng biết mình đang thất bại.

" Vậy là ngươi mò đến đây như thể đánh hơi thấy gì đó, dựa vào cái gọi là " thiên phú gia tộc" ấy à?"- Pansy nhướng mày, bước lên trước một bước, chắn hoàn toàn Daphne phía sau lưng- " Làm ơn tránh đường"

" Tôi sẽ đi, nhưng trước đó tôi cần xác nhận một việc"

Pansy nhắm mắt lại, không chịu nỗi nữa, ngắt lời:

" Cho dù Daphne có thích Ginny Weasley - cái cô gái kỳ quặc ấy - thì cố ấy cũng không bao giờ thích ngươi."

" Pansy..." - Daphne thở dài, giọng khàn khàn xen lẫn một tiếng nức nhẹ. - " Đừng nói nữa"

" Kỳ quặc? Cô điên à? Ginny là cô gái xinh đẹp nhất năm tư nhà Gryffindor!" - Ron giận dữ hét lên, trông như sắp bốc hoả.

" Ngươi hoàn toàn hiểu sai vấn đề." - Pansy kiêu ngạo nâng cằm:" Cô ta chỉ được gọi là xinh đẹp nhất vì mặt bằng nhan sắc ở Gryffindor quá thấp. Nghĩ đi, nếu so với Lavender Brown thì cái danh "đẹp nhât" có gì đáng tự hào?"

" Cả hai người đều hiểu sai vấn đề rồi" - Daphne đứng dậy. Mắt cô vẫn đỏ hoe, trông rất đáng thương, nhưng cô không còn khóc nữa. Cô khẽ hít mũi một cái rồi bước ra từ sau lưng Pansy - lần đầu tiên trông năm năm ở Hogwarts, cô nhìn một học sinh Gryffindor bằng ánh mắt ôn hoà. Cô nhing Ron từ đầu đến chân, bình tĩnh nói:

" Ngươi có thể rời đi, Weasley. Chuyện này thật sư không liên quan đến ngươi."

" Nhưng rõ ràng trong thư đó ghi rõ---"

" Trưởng thành lên chút đi, được không?" - Daphne vuốt tóc, hít sâu một hơi. - " Mẹ ta chỉ lấy ví dụ thôi. Bà ấy gần đây rất không hài lòng với hành vi của ta...Nói chung, chuyện này chẵng liên quan gì tới ngươi. Giờ thì đi đi."
« Chương TrướcChương Tiếp »