Nhan Minh Nguyệt lấy chiếc gương ra khỏi hộp, nâng niu nó trong lòng bàn tay, tỉ mỉ quan sát nhưng không có điều gì bất thường xảy ra.
Có lẽ là cô đã suy nghĩ nhiều quá, chỉ là một chiếc gương thôi mà, có thể làm được gì chứ?
Chiếc gương được chế tạo thật tinh xảo, bề mặt sáng bóng, trơn láng như mặt nước mùa thu, phản chiếu hình ảnh của cô sắc nét đến từng chi tiết. Mặt sau bằng đồng của chiếc gương, dưới ánh đèn phản chiếu một ánh sáng vàng dịu nhẹ. Ánh sáng ấy không chói lòa, không phố trương cũng chẳng hề u tối, mà toát lên một vẻ đẹp sâu lắng, để lộ họa tiết kim loại độc đáo.
Coong coong coong.
Cô gõ nhẹ vào mặt kính, lắng nghe tiếng vang trong trẻo giòn tan giữa không gian yên tĩnh. Dần dần trên mặt cô lộ vẻ mê hoặc - ánh mắt si mê pha lẫn hoảng hốt dị thường.
Người trong gương mỉm cười và cô cũng vô thức mỉm cười đáp lại, hoàn toàn không nhận ra có điều gì không ổn. Cô nhìn vào gương và "cô" ở trong gương đang từ từ đưa tay về phía mình.
Như bị thôi miên cô cũng dè dặt đưa tay ra, các đầu ngón tay chạm vào nhau. Một cảm giác lạnh buốt như băng giá tức thì truyền đến, cảm giác lạnh băng kí©h thí©ɧ cô giật thoát khỏi cơn mê. Cô hét lên một tiếng nhỏ, vội buông tay làm chiếc gương rơi xuống sàn, mặt kính úp lại.
Cô loạng choạng lùi lại hai bước, mắt dán chặt vào chiếc gương. Cô vừa cảm nhận được sự mời gọi của người bên trong, thậm chí một ý nghĩ điên rồ còn loé lên trong đầu: đi vào trong gương!
Thật đáng sợ! Đây không phải là ảo thuật! Đây là thôi miên!
Cô hoảng loạn chạy vào nhà vệ sinh, lén nhìn ra chiếc gương rồi sợ hãi dựa vào tường đưa tay ôm lấy mặt.
Đây không phải ảo thuật! Ai biết được chuyện kinh khủng gì sẽ xảy ra tiếp theo? Nhỡ đâu... nhỡ đâu mình ở trong đó bò ra, biến cô trở thành kẻ thế thân cho cô ấy, vậy chẳng phải mình sẽ bị nhốt ở trong gương vĩnh viễn sao? Không phải trong truyện kinh dị chẳng phải đều viết như thế này sao?
Không được, không thể như vậy được, không thể... Cô không dám đánh cược, ai biết được có bất ngờ gì xảy ra không? Đây không phải tiểu thuyết, cô không có cách nào đảm bảo mình sẽ sống sót ở nơi quỷ quái này. Phải đi! Ngày mai phải đi ngay! Nhất định phải rời khỏi đây! Cô quyết định sẽ đi một mình trong bí mật, nếu hướng dẫn viên du lịch ngăn cản, cô sẽ trốn đi. Chỉ cần rời khỏi đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi, chắc chắn sẽ không sao.
Còn Đinh Mục... Cô chợt nhớ đến chàng trai có nụ cười ấm áp đó, trong lòng có chút không nỡ buông tay. Nhưng rồi cô lập tức gạt phắt đi chút tình cảm nam nữ ấy, chết đến nơi rồi, ai còn hơi sức đâu mà lo cho người khác? Anh ta có để ý đến mình đâu? Vậy thì mình cũng chẳng cần bận tâm đến anh ta nữa! Ai cũng không trách cô được.
"Nhan Minh Nguyệt..."
Bất chợt cô nghe có người gọi tên mình, theo thói quen đáp lại: "Có chuyện gì?"
Vừa dứt lời, cô vội bịt chặt miệng lại. Trong căn phòng này chỉ có một mình cô, vậy thì người vừa gọi tên cô lúc nãy... là ai?
Giọng nói ấy phát ra từ ngay sau lưng, một giọng nói mà cô quen thuộc hơn bất cứ ai trên đời.
Đó là giọng của chính cô.
"Nhan Minh Nguyệt..."
Cô không dám quay đầu lại, toàn thân run rẩy cố gắng mở cửa phòng vệ sinh, bước ra ngoài như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng vừa bước được một bước, một bàn tay lạnh lẽo đã tóm chặt lấy cổ chân cô. Dựa theo quán tính, cô ngã sấp xuống sàn, nước mắt giàn giụa.
"Không! Không! Đừng bắt tôi! Đừng bắt tôi!"
"Aaaaaaaaaaaaaa!"
Đinh Mục đang mơ màng sắp ngủ thì bị một tiếng thét ngoài cửa làm cho tỉnh giấc. Tiếng thét ấy xé toạc màn đêm yên tĩnh, thê lương và tràn ngập tuyệt vọng, như tiếng gầm gừ không cam lòng của một con thú sắp chết.
Âm thanh nghe như không còn ra giọng người, ngay cả anh cũng không thể hét lên một âm vực cao như vậy. Tiếng thét kéo dài hơn một phút khiến người nghe tê hết cả da đầu. Tiếng hét thế này thật khó để phân biệt được là của ai.
Giữa tiếng thét ai oán đó, lại xen vào tiếng bước chân của một người khác, tiếng bước chân chậm rãi, từ từ dừng lại một chút trước mỗi cửa phòng. Kẻ đó dường như còn đang kéo lê một thứ gì đó nặng nề ở phía sau, tạo ra những tiếng sắc lẻm trên sàn nhà như tiếng sắt mài vào bảng. Tiếng kéo lê và tiếng thét gào hòa quyện vào nhau, tạo thành một giai điệu quỷ dị khó nói thành lời.
Tiếng thét nghe rất xa, dường như phát ra từ cuối hành lang, một nơi anh không thể nhớ là ai đang ở. Kỳ lạ thay, giữa bối cảnh âm thanh khiến người ta phải lạnh sống lưng này, anh cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến.
Điện thoại không rung... Lẽ nào suy đoán của mình đã sai? Anh ôm lấy l*иg ngực ngủ thϊếp đi với những nỗi hoài nghi trong đầu.
Trời còn chưa sáng hẳn, Đinh Mục đã bị đánh thức bởi tiếng gào khóc chói tai của một đứa trẻ và tiếng la hét của một người phụ nữ.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Anh có chút bực bội ngồi dậy, ngơ ngác nồi trên giường cố gắng định thần lại rồi mới mở cửa bước ra ngoài.
Đầu bên kia hành lang, một đám đông đang tụ tập. Phân nửa trong số đó là những kẻ hiếu kỳ đến xem náo nhiệt. Đinh Mục bước về phía đó, từ xa đã nghe thấy tiếng một người phụ nữ khóc lóc thảm thiết: "Trời ơi, Thành Minh nhà tôi tạo nghiệp gì thế này..."
Kèm theo đó là tiếng khóc non nớt đầy sợ hãi của một đứa bé: "Ba ơi! Ba ơi... ba tỉnh lại đi..."
Anh nhận ra người phụ nữ đó, là vợ của Hà Thành Minh, nửa người bà ta trông như vừa được vớt lên từ một vũng máu tất cả đều là màu đỏ.
Chẳng lẽ tối qua Hà Thành Minh đã xảy ra chuyện gì?
"Tiểu Đinh đấy à, cậu cũng đến rồi."
Một người quen thấy anh, liền vẫy tay gọi.
"Anh Vương, có chuyện gì xảy ra vậy?"
Đinh Mục hỏi người đàn ông tên Vương Xương Nghĩa.
Vương Xương Nghĩa chỉ lắc đầu, rồi kéo anh lại gần rồi chỉ vào trong phòng:
"Cậu tự xem đi, nhưng chuẩn bị tâm lý cho thật tốt trước nhé."
Đinh Mục nhìn theo hướng tay ông ta chỉ, tim anh như ngừng đập: Trên giường là một thân thể bị chia năm xẻ bảy. Nạn nhân chính là Hà Thành Minh, người đã biểu diễn màn cưa điện kinh hồn tối qua. Nhưng khác với vẻ bình thản lúc đó, giờ đây ông ta bê bết trong máu. Bụng và cổ bị một vật sắc nhọn cắt toang, nội tạng, máu tươi và thịt nát văng tung tóe lên cả bức tường phía sau. Cái đầu cũng giống như trong màn biểu diễn, bị vặn lệch sang một bên đối diện với họ. Khuôn mặt ông ta vẫn bình thản, không có vẻ gì là đã phải chịu đựng đau đớn tột cùng.
Khi nhìn thấy những thứ này cậu chỉ thấy dạ dày bốc lên từng trận, nếu không kịp đưa tay bịt miệng, có lẽ anh đã nôn ra ngay tại chỗ.
"Chưa hết đâu."
Vương Xương Nghĩa thở dài, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự hưng phấn khó che giấu của kẻ xem kịch vui: "Bên phòng của cô Nhan cũng vừa xảy ra chuyện đấy."
"Chuyện gì vậy?" Đinh Mục vội nhìn sang bên đó.
Hai căn phòng ở rất gần nhau. Đinh Mục lập tức phát hiện bên kia cũng có đám đông vây quanh. Đám đông bên phòng Nhan Minh Nguyệt khác với bên kia vừa thấy anh đến, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt anh em đừng quá đau lòng nhé. Chuyện công ty mai mối cho hai người họ gần như ai cũng biết, chuyến đi này là buổi xem mắt của anh cùng Nhan Minh Nguyệt nên biểu cảm này cũng không có gì là thất lễ.
Anh còn chưa kịp đến nơi đã bị một người phụ nữ trung niên kéo lại: "Ôi chào, cậu Đinh à! Cháu phải xem cái này này. Cậu nhìn vào đừng nghỉ nhiều tùy cô Nhan tuy không phải người có quan hệ gì với cháu, nhưng theo đạo lý dù sao cũng nên cẩn thận chút... Con bé còn trẻ quá, mới ngần ấy tuổi đầu mà đã gặp phải chuyện này... Tiếc cho một đóa hoa đang nở mà..."
Bà ta kéo anh một cái, khiến anh lảo đảo bước vào trong phòng và chứng kiến một cảnh tượng còn khủng khϊếp hơn trong phòng tắm.
Anh ước gì mình chưa từng bước vào đây.
Nếu cái chết của Hà Thành Minh còn có thể giải thích là do ai đó mưu tính trả thù, thì tình huống của Nhan Minh Nguyệt... ngoài hai chữ tâm linh ra, thật sự không thể tìm được lời giải thích hợp lý nào khác.