Chương 8.1: Nhớ Kỹ, Dù Nghe Thấy Gì Cũng Không Được Ra Ngoài, Đợi Ta Trở Về

Tiểu hồ ly quay đầu nhìn Trọng Cửu với vẻ mặt khó hiểu, trong mắt lộ ra vẻ đang suy nghĩ gì đó.

Hai người đi vòng ra cổng chính của phủ thành chủ, nhìn những tu sĩ gác cổng, tu vi đều ở trên Trúc Cơ.

Vì Trọng Cửu quá kích động, Xá Uẩn bảo nàng và tiểu hồ ly ở một bên chờ đợi.

Xá Uẩn tiến lên, thái độ ôn hòa lễ phép, hỏi: "Xin hỏi, có phải có một tu sĩ tên là Trúc Lịch, đang phục vụ cho thành chủ ở quý phủ không?"

Nếu rất được thành chủ coi trọng, thì trong phủ tự nhiên cũng có một vị trí.

Người gác cổng thấy Xá Uẩn dung mạo bất phàm, cử chỉ đều toát ra vẻ có giáo dưỡng và cao quý, chắp tay đáp: "Chưa từng nghe nói bên cạnh thành chủ có tu sĩ tên là Trúc Lịch, cô nương nên đến nơi khác tìm đi."

Xá Uẩn lộ ra một tia nghi hoặc, nhưng không nói ra Thanh Môn Tông, nàng gật đầu nói: "Cảm ơn."

Xá Uẩn đi xuống những bậc thang dài, Trọng Cửu bước tới, hỏi: "Sư tỷ hỏi thăm được chưa?"

Xá Uẩn lắc đầu, phỏng đoán: "Trúc Lịch sư tỷ chắc là không dùng tên thật."

Ánh mắt Trọng Cửu lo lắng, nói: "Vậy chúng ta lấy thân phận của Thanh Môn Tông, đến thăm vị thành chủ chó má này."

Xá Uẩn lắc đầu, nói: "Đừng vội, đợi đến tối ta vào thăm dò trước đã."

Hai người một hồ ly, trọ ở một khách điếm gần đó. Mặc dù lò sưởi cháy rất mạnh, Trọng Cửu vẫn cảm thấy tay chân lạnh cóng.

Những vò rượu pha nước đó, ngoài ngụm đầu tiên, đều không còn tác dụng như trước. Nhưng dù vậy, Trọng Cửu vẫn không nỡ vứt đi, tiểu nhị mang thức ăn lên, nàng ta rót một ít ra, uống tạm.

Tuyết rơi suốt một ngày một đêm bên ngoài đã tạnh, Xá Uẩn đẩy hé cửa sổ nhìn ra, là một đêm trăng tròn.

Ánh trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh bạc soi sáng Tàng Tận Thành, lại thêm sự phản quang của tuyết, mọi bóng hình đều không thể che giấu.

Trọng Cửu nhồi đầy miệng thức ăn, xích lại gần, liếc nhìn ra ngoài, hai má phồng lên, nói không rõ lời: "Sư tỷ, đêm nay hình như không thích hợp để đi đêm."

Xá Uẩn khẽ "ừm" một tiếng, nhưng không định từ bỏ, nàng đóng cửa sổ lại, nhìn tiểu hồ ly trên bàn đang ngấu nghiến, cong cong khóe mắt, đi tới rót một ít trà, dặn dò: "Đêm nay ta không ở bên cạnh, ngươi cứ ở cùng với sư muội. Nhớ kỹ, dù nghe thấy gì cũng không được ra ngoài, nhất định phải đợi ta trở về."

Tiểu hồ ly ngẩng đầu lên nhìn nàng, gật gật đầu, trên chóp mũi nhỏ dính đầy dầu mỡ, nàng thè lưỡi ra liếʍ một cái, liền thấy Xá Uẩn từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay, lau cho nàng.

Tiểu hồ ly rất hưởng thụ, đôi mắt hồ ly vốn đã dài hẹp, lúc nàng cười lên, nheo lại thành một đường chỉ.

Xá Uẩn nhìn tiểu hồ ly xinh xắn, tâm trạng cũng bị ảnh hưởng, đêm nay tuy nguy hiểm, nhưng tâm trạng nàng không tệ, chắc sẽ không xảy ra sai sót gì.

Đến giờ Tý, Xá Uẩn bế tiểu hồ ly đến bên cạnh Trọng Cửu. Tiểu hồ ly đang ngủ say mở mắt ra, trong mắt đầy lo lắng.

Xá Uẩn cúi mắt nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng, lại khẽ dặn dò: "Nhớ kỹ, dù nghe thấy gì cũng không được ra ngoài, đợi ta trở về."

Tiểu hồ ly gật đầu, khẽ kêu "chít chít": "Ta sẽ đợi Uẩn tỷ tỷ trở về."

Trọng Cửu cũng hiếm khi lộ ra vẻ quan tâm đối với Xá Uẩn, khẽ nói: "Sư tỷ mọi việc cẩn thận, thật sự không thăm dò được gì thì trở về, đừng cố sức."

Xá Uẩn nhướng mày, nghi ngờ động cơ trong lời nói của nàng ta: "Ta cố sức bao giờ?"

Trọng Cửu lộ vẻ bất đắc dĩ, cười làm lành: "Là sư muội nói sai, sư tỷ mọi việc cẩn thận."

Xá Uẩn gật đầu, liếc nhìn tiểu hồ ly bên cạnh nàng ta thêm một cái, lại dặn dò Trọng Cửu: "Ta đi đây, thay ta chăm sóc tốt cho Khấu Khấu."