Chương 4.1: Lũ Lang Tộc Núi Kinh Vừa Dê Vừa Xấu

Trọng Cửu: "..."

Khóe miệng Trọng Cửu giật giật, nhưng đây cũng không phải là lý do để nàng ta nhân lúc người ta bất tỉnh mà trộm đồ. Lại chẳng phải gϊếŧ người cướp của, bọn chúng chắc chỉ định bám theo để nhân cơ hội trộm tiểu hồ ly chứ không phải để giao đấu với họ.

Ngay từ lúc Xá Uẩn hỏi "ngươi có bao nhiêu" chứ không phải "ngươi có thể trả bao nhiêu", nàng đã nên biết Xá Uẩn có ý này rồi.

Yêu tính khó đổi.

"Năm triệu linh thạch." Xá Uẩn đếm số linh thạch bên trong, có không ít linh thạch thượng phẩm, năm người cộng lại, chắc cũng được khoảng năm triệu, nàng quay đầu nhìn lại Trọng Cửu: "Sư muội, gặp mặt chia nửa, ta và ngươi mỗi người một nửa thì thế nào?" Xá Uẩn hào phóng chia chác với Trọng Cửu.

Trọng Cửu vốn còn đang khinh bỉ, đau đầu với cách hành xử của Xá Uẩn, nhưng nghe thấy năm triệu, lại còn chia cho mình một nửa, sắc mặt lập tức thay đổi, hai tay không tự chủ được mà xoa vào nhau: "Thật sao?"

"Đương nhiên." Xá Uẩn vô cùng chắc chắn: "Ngươi là sư muội của ta, sư tỷ sẽ không bạc đãi ngươi đâu."

Đôi mắt Trọng Cửu sáng long lanh, nhưng chỉ một lúc sau lại tối sầm đi, nàng thận trọng hỏi: "Nếu ta không nhận, ngươi sẽ không định gϊếŧ người diệt khẩu đấy chứ?"

Xá Uẩn chớp mắt, vẻ mặt như đang nhìn một đứa ngốc: "Tại sao ta phải gϊếŧ ngươi?"

Trọng Cửu nhíu mày, lại nghe Xá Uẩn giải thích ý trong lời nói của mình: "Ta và ngươi cùng một sư môn, tuy không thể sống chết có nhau, nhưng lại vinh nhục tương liên. Chuyện hôm nay, nếu để người khác biết, mất mặt cũng không phải chỉ mình ta."

Trọng Cửu: "..."

"Nói thì nói vậy, nhưng chuyện là do ngươi làm, ta không chia thì cũng không mất mặt của ta." Trọng Cửu quả quyết nói.

Xá Uẩn cúi đầu suy nghĩ một lúc, rồi lại ngẩng đầu hỏi: "Ngươi có báo sư môn và tên họ với bọn chúng không?"

Trọng Cửu lắc đầu, một lúc sau, nàng đã hiểu ý của Xá Uẩn.

Những người này đâu có quen biết họ, chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi: "Nhưng bọn chúng..."

Trọng Cửu chưa nói hết lời, Xá Uẩn đã chia xong linh thạch, lại nhặt thêm vài món trông có vẻ đáng tiền, còn lại đều ném trả.

"Muốn hay không?" Xá Uẩn xách chiếc túi Linh Lung Càn Khôn chứa đầy linh thạch đến trước mặt Trọng Cửu.

Trọng Cửu nhìn những viên linh thạch đã được bỏ vào, hai triệu năm trăm ngàn đấy, nàng phải mất bao nhiêu năm mới kiếm được?

Nghĩ đến việc nàng phụ tu hai ngành nghề kiếm tiền, một là luyện dược, hai là Linh Thú Sư, tuy cả hai đều chỉ học được nửa vời, nhưng cuối cùng cũng kiếm được tiền.

"Muốn." Trọng Cửu sau một hồi đấu tranh tư tưởng đã đưa ra quyết định.

"Đi thôi." Xá Uẩn thu lại túi Linh Lung Càn Khôn, đi về phía trước, tiểu hồ ly đuổi theo sau, nàng liếc mắt nhìn một cái, nói: "Lát nữa chúng ta lại ăn một bữa."

Tiểu hồ ly vui vẻ kêu "chít chít" đáp lời, còn Trọng Cửu thì ngẩn người tại chỗ, nàng gọi với theo Xá Uẩn đang đi xa, không một chút lưu luyến hay giải thích: "Sư tỷ."

Xá Uẩn không quay đầu lại, Trọng Cửu vội vàng chạy theo, hỏi: "Không phải nói là sẽ cho ta một nửa sao?"

Xá Uẩn liếc nhìn nàng một cái, cười nói: "Đương nhiên, sư tỷ nói lời giữ lời, nhưng sư tôn đang cần gấp đan dược để cải tử hoàn sinh, ngươi là đệ tử, cũng nên góp một phần sức lực chứ."

Mặt Trọng Cửu lập tức xịu xuống, nàng biết ngay mà, con yêu quái này vốn dĩ rất giỏi ăn nói.

Tiểu hồ ly nhìn Trọng Cửu ủ rũ cúi đầu, như vừa trải qua một giấc mộng phát tài, tỉnh dậy vẫn tay trắng, bèn kêu lên "chít chít".

Xá Uẩn vuốt đầu nàng, cười nói: "Những cái này ngươi không được học."

Tiểu hồ ly ra vẻ đăm chiêu.

Hai người quay lại Trân Bảo Các, lại đặt thêm mấy viên Diên Thọ Đan và mua một ít dược thảo khử trùng sinh cơ. Trọng Cửu biết luyện dược, tự phối chế một chút có thể tiết kiệm được một nửa linh thạch.

Hai người không rời đi, tìm một khách điếm, chờ đợi đan dược được gửi đến.

Xá Uẩn nhìn Trọng Cửu đang phối thuốc, nghi hoặc hỏi: "Không phải ngươi nói ngươi có thuốc sẵn rồi sao?"

Trọng Cửu đưa một cọng dược thảo đến miệng tiểu hồ ly, tiểu hồ ly cũng ngoan ngoãn ngậm lấy, Trọng Cửu đáp: "Ta có đan dược, chỉ sợ không đủ. Tiên thể của sư phụ đã thối rữa quá nhiều, chúng ta làm một lần cho xong, cũng không cần phải chạy đi chạy lại."

Nói vậy thì Xá Uẩn cũng đồng ý, nàng cúi mắt nhìn tiểu hồ ly, thấy nàng nhìn Trọng Cửu phối đan dược với vẻ rất tò mò, liền nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi muốn học sao?"

Tiểu hồ ly quay đầu nhìn, kêu "chít" một tiếng, cọng dược thảo trong miệng liền rơi xuống bàn.

Trọng Cửu nhặt lên, vẻ mặt ghét bỏ nói: "Thuốc còn cầm không xong, mà còn muốn học luyện dược?"

Tiểu hồ ly nhìn lại, ánh mắt lộ vẻ tủi thân, đôi mắt hồ ly xinh đẹp long lanh nước, trong nháy mắt trở nên đáng thương vô cùng.

Tim Trọng Cửu lập tức như phạm phải tội tày trời, nàng ôm ngực, khoa trương nói: "Ôi dào, ta đây già rồi, không chịu nổi cái vẻ này của ngươi đâu, mau thu lại đi, ta dạy ngươi, ta dạy ngươi được chưa."

Tiểu hồ ly lập tức vui vẻ trở lại, đôi mắt hẹp dài nheo lại, để lộ ra những đốm sáng lấp lánh.

Xá Uẩn thấy cảnh này, người sư muội này cũng không còn đáng ghét như trước nữa.

Ban nãy tiểu hồ ly nói là muốn học, cũng không biết học cái này để làm gì. Một khi Trọng Cửu đã đồng ý dạy nàng, vậy nàng cũng mặc kệ.

Xá Uẩn đi sang một bên tìm ghế ngồi xuống, bắt đầu ngồi xếp bằng tu luyện, mãi cho đến đêm khuya, tiếng người và tiếng hồ ly bên cạnh mới im bặt.