Chương 7: Chiêu quỷ

Thông thường?

Lộc Kim Triều nhẩm lại hai chữ đó trong đầu một lượt nhưng cũng không quá để tâm. Sau khi xác nhận phỏng đoán của mình là đúng, cô lập tức dứt khoát nói với Lâm Sơ Nguyệt:

“Đàn chị, chờ em một chút. Em đi hiệu sách mua vài thứ, rất nhanh thôi.”

Nói xong, cô xoay người bước nhanh về hướng vừa nãy. Nơi đó chính là hiệu sách đã bán cuốn “Mười cách gọi quỷ”.

Không mất nhiều thời gian. Chưa đến mười phút sau, Lộc Kim Triều đã từ hiệu sách đi ra. Thấy cô quay lại, Lâm Sơ Nguyệt có chút tò mò hỏi:

“Em mua gì vậy?”

Nghe vậy, Lộc Kim Triều lấy từ trong túi ra một tấm danh thϊếp: “Em mua địa chỉ của một bác sĩ làm chui. Kiểu người mà chỉ cần có tiền là phẫu thuật gì cũng dám làm.”

“Cái gì?” Có người không hiểu nổi, bật thốt lên: “Sao cô mua được thứ đó?”

Không thể phủ nhận rằng, ngoại trừ nhiệm vụ “thai phụ tự sát” thì nghi thức gọi quỷ mà mọi người sợ rút trúng nhất chính là cái của Lộc Kim Triều. Không chỉ nguy hiểm mà còn cực kỳ phiền phức. Chỉ có mười hai tiếng, làm sao có thể thuận lợi ghép giác mạc của người chết?

Thực ra khi thấy một người mới rút trúng nhiệm vụ này đã có không ít người ngầm mặc định rằng Lộc Kim Triều rất có thể sẽ chết vì không hoàn thành nhiệm vụ.

Thế nhưng lúc này, người mới trông chẳng mấy nổi bật đó lại âm thầm nắm được manh mối then chốt để hoàn thành nhiệm vụ?

“Vì đoàn tàu sẽ không dùng mấy chuyện này để làm khó chúng ta mà.” Lộc Kim Triều trả lời rất tự nhiên.

“Thì có liên quan gì?” Chu Văn Bác nhíu mày, hoàn toàn không hiểu mối liên hệ trong đó.

Lộc Kim Triều nhìn anh ta một cái. Trong lòng cô thoáng nghĩ, nếu không xuống tàu thì người này có lẽ cũng chẳng sống được bao lâu. Nhưng vừa quay sang, cô lại thấy mấy người khác cũng đang tò mò nhìn mình. Rõ ràng những gì cô nói chỉ có hai ba người là thực sự hiểu.

Vì vậy, cô đành giải thích thêm: “Nếu đoàn tàu không dùng cách này để làm khó tôi, vậy thì ở đây chắc chắn phải tồn tại điều kiện để làm phẫu thuật. Thời gian thì gấp, không thể nào bắt tôi mò kim đáy bể đi tìm khắp nơi được.”

“Chắc chắn sẽ có manh mối. Chỉ cần suy nghĩ một chút là nghĩ ra thôi. Chính là ông chủ hiệu sách.”

“Lúc chúng ta mua sách, ông ta đã nói rằng mấy người trẻ lần trước mua cuốn đó đều chết cả rồi. Rõ ràng là ông ta biết gì đó.”

“Chỉ vậy thôi sao?” Chu Văn Bác cau mày, giọng đầy khó hiểu.

“Chỉ vậy thôi.” Lộc Kim Triều gật đầu.

Trong mắt cô, đó đã là một lời gợi ý quá rõ ràng.

Thực tế cũng chứng minh phán đoán của cô là đúng.

Cô đã thành công dùng 5 điểm tiền mua mạng để đổi lấy địa chỉ cùng phương thức liên lạc của vị bác sĩ đó từ ông chủ hiệu sách.

Nghe xong lời giải thích của Lộc Kim Triều, Lâm Sơ Nguyệt khẽ liếc nhìn cô thêm một lần nữa, ánh mắt đánh giá rõ ràng hơn so với trước.

Rất thông minh, trí nhớ tốt, quan trọng nhất là phản ứng nhanh. Chỉ từ một câu nói tưởng như vô tình trước đó của cô, Lộc Kim Triều đã nghĩ ra được cách giải quyết tình cảnh trước mắt. Đây chính là kiểu đầu óc linh hoạt cực kỳ cần thiết để sinh tồn trên đoàn tàu.

“Đúng là vận may tốt.” Chu Văn Bác lẩm bẩm một câu.

Lộc Kim Triều nghe thấy câu nói đó. Cô liếc nhìn người đàn ông xa lạ kia bằng ánh mắt hơi kỳ lạ.

Không hiểu vì sao cô luôn cảm thấy chẳng biết từ lúc nào người này đã bắt đầu “cạnh tranh” với hai người mới còn lại. Dù cũng chẳng rõ là đang tranh cái gì. Chẳng lẽ anh ta cho rằng mình là người mới ưu tú nhất?

Bây giờ là lúc để so đo mấy chuyện đó sao?

Rõ ràng sợ đến chết, vậy mà vẫn cố chấp để tâm đến những chuyện chẳng có ý nghĩa gì. Cảm giác... Khá là vô dụng.

Lộc Kim Triều rời ánh mắt. Trên mặt cô vẫn giữ nụ cười hiền hòa, không nói thêm lời nào.

“Được rồi, chuyện của Tiểu Lộc thì em ấy đã tự giải quyết xong. Những nghi thức gọi quỷ của chúng ta cũng đều cần chuẩn bị đồ đạc. Bây giờ mọi người tách ra mua những thứ cần thiết, 40 phút sau tập hợp lại.”

Lộc Kim Triều cũng tranh thủ khoảng thời gian này tìm đến bác sĩ để hẹn phẫu thuật. Có người giới thiệu lại thêm tiền bạc hậu hĩnh, vị bác sĩ đó đồng ý rất nhanh. Chỉ có điều giác mạc là thứ cần chuẩn bị, cô phải chờ 6 tiếng nữa mới có thể tiến hành phẫu thuật.

Khi bước ra khỏi phòng khám, số tiền mua mạng trên vé xe của cô chỉ còn lại 45 điểm. Riêng bác sĩ đã trực tiếp lấy mất 150.

Khoản tiền mua mạng bỗng chốc trở nên ít ỏi khiến trong lòng Lộc Kim Triều dâng lên cảm giác nguy hiểm. Nhưng hiện tại cô cũng không còn cách nào khác.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong, nghi thức gọi quỷ cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.

Lâm Sơ Nguyệt là người xung phong đi đầu. Một là vì nhiệm vụ của cô ta không quá khó, hai là để thăm dò mức độ nguy hiểm của trạm lần này.

Nghi thức “Bôi Tiên”, Lộc Kim Triều cũng từng nghe qua. Nó tương tự như trò bút tiên hay trò đĩa tiên, phần lớn là nhiều người cùng chơi nhưng cũng không phải không thể làm một mình.

Lúc này, Lâm Sơ Nguyệt chọn cách tự mình thực hiện nghi thức.

Ánh đèn mờ trong phòng chiếu lên người Lâm Sơ Nguyệt. Gương mặt vốn đã toát ra khí thế hơn người lúc này lại càng nghiêm nghị. Cô ta ngồi ngay ngắn trước bàn. Trên chiếc bàn cũ trải một tờ giấy lớn viết đầy chữ, phía trên úp ngược một chiếc cốc sứ. Bên cạnh là một tờ giấy trắng và một cây bút. Đó là toàn bộ vật dụng cần thiết cho nghi thức.

Lâm Sơ Nguyệt ngồi yên trước bàn khoảng 2 phút. Mọi người đứng vây quanh phía sau cô ta, không quá gần cũng không quá xa. Không ai lên tiếng. Tất cả lặng lẽ đứng đó. Dưới ánh đèn tối, bóng người kéo dài đến tận góc phòng.

Cuối cùng, cô ta cũng hành động.

Lâm Sơ Nguyệt hít sâu một hơi, đặt một ngón tay lên đáy cốc rồi nhắm mắt lại, cất giọng gọi lớn:

“Bôi Tiên, Bôi Tiên, xin ngài hãy hiện thân.”

“Bôi Tiên, Bôi Tiên, xin ngài hãy hiện thân!”