Chương 6: Chiêu quỷ

Ngay cả những người đã lên tàu từ trước, từng hoàn thành nhiệm vụ và hiểu rõ mức độ nguy hiểm của các nhiệm vụ do đoàn tàu đưa ra nhưng lúc này cũng không giấu được vẻ mặt thay đổi.

Thời hạn nhiệm vụ chỉ có mười hai tiếng. Đừng nói trong đội còn có đàn ông, cho dù là phụ nữ thì cũng không ai có khả năng trong vòng mười hai tiếng tìm được “thai phụ”.

Không ai muốn chết, vì vậy cũng không ai muốn rút trúng nhiệm vụ đó.

Điều khiến Lộc Kim Triều cảm thấy hơi may mắn là nhiệm vụ được quy định phải rút thăm ngẫu nhiên. Ít nhất cô không cần lo mình vì là người mới mà bị ép nhận nhiệm vụ khó khăn nhất.

Không khí trong đội trở nên nặng nề. Người đàn ông đeo kính trông như sắp khóc đến nơi, anh ta bất lực nhìn mọi người rồi nói: “Như thế này chẳng phải là bắt chúng ta đi chết sao?”

Giang Ánh Chi nghe vậy thì nhíu mày. Lộc Kim Triều ở trong lòng khẽ thở dài. Quả nhiên, khi con người rơi vào sợ hãi thì lý trí rất dễ sụp đổ. Người mới tên Chu Văn Bác này rõ ràng đã quên mất lời cảnh cáo trước đó của Giang Ánh Chi.

Dù nhiệm vụ có trông giống như đi chịu chết thì cũng bắt buộc phải làm.

Lúc này không phải là lúc tranh cãi xem đoàn tàu có cố tình đẩy người vào chỗ chết hay không mà là phải suy nghĩ. Nếu chính mình rút trúng nhiệm vụ đó thì nên làm thế nào để phá cục diện tưởng như chắc chắn phải chết này.

Ánh mắt Lộc Kim Triều chậm rãi quan sát xung quanh. Không hiểu vì sao khu phố người Hoa này lại có vẻ tiêu điều. Bầu không khí âm u lặng lẽ, phảng phất mang theo một cảm giác rờn rợn. Nhưng may mắn là nơi này vẫn có người sinh sống, các cửa hàng cũng đều mở cửa. Nếu cần mua đồ thì vẫn tìm được chỗ thích hợp.

“À đúng rồi, làm nhiệm vụ chắc chắn phải cần đạo cụ. Tiền mua đồ thì tính sao?” Lộc Kim Triều đứng bên đường hỏi.

“Dùng vé xe để thanh toán. Tiền mua mạng rất đắt.” Giang Ánh Chi không trả lời Chu Văn Bác mà quay sang đáp lời Lộc Kim Triều.

Lộc Kim Triều gật đầu. Cô hiểu ý cô ta, có lẽ tỷ lệ quy đổi giữa tiền trên vé xe và tiền sử dụng trong nhiệm vụ là không giống nhau.

Chu Văn Bác bị phớt lờ nên sắc mặt có phần khó coi nhưng cũng không nói thêm gì. Những người khác cũng không chú ý tới câu hỏi của người mới mà chỉ nhìn về phía Lâm Sơ Nguyệt.

“Rút thăm ngẫu nhiên thì chúng ta rút thế nào?”

“Rút thăm giấy. Mười tờ giấy đánh số từ một đến mười, rút trúng số nào thì nhận nhiệm vụ đó.” Lâm Sơ Nguyệt trả lời.

Nói xong, không ai phản đối. Sau khi quyết định xong thứ tự rút thăm, Lâm Sơ Nguyệt đi sang tiệm tạp hóa bên cạnh mượn giấy bút, nhanh chóng viết xong các tờ giấy rồi nắm trong tay.

“Mọi người cũng biết rồi. Có quy tắc của đoàn tàu nên tôi không thể gian lận cho bản thân. Bắt đầu đi.”

Thứ tự rút thăm của Lộc Kim Triều là thứ tư, không quá xấu cũng không quá tốt. Cô không chú ý nhiều tới biểu cảm của những người rút trước, dù sao kết quả của họ cũng không thể thay đổi vận mệnh của cô.

Khi tờ giấy nằm trong tay mà còn chưa mở ra, Lộc Kim Triều đã cảm thấy lòng bàn tay hơi ướt. Cô biết rõ đó là vì quá căng thẳng.

Chỉ cần không phải số 9 thì kết quả nào cô cũng có thể chấp nhận. Mang theo suy nghĩ đó, Lộc Kim Triều không do dự nữa mà nhanh chóng mở tờ giấy ra.

[8.]

Cô nhẹ nhàng thở phào. Số 8, thay giác mạc của người chết. Trong tất cả các phương pháp thì đây được xem là khá nguy hiểm nhưng so với “thai phụ tự sát” thì rõ ràng vẫn còn tốt hơn rất nhiều.

Các con số lần lượt được rút xong. Số còn lại là “bung ô trong phòng”. Người rút trúng “thai phụ tự sát” là Giang Ánh Chi.

Có người lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Cũng có vài người mang theo ánh mắt lo lắng xen lẫn thương hại nhìn về phía Giang Ánh Chi. Trong mắt họ, cô ấy dường như đã là người chết.

Lúc này Lộc Kim Triều không rảnh để ý cảm xúc của người khác. Bởi vì nhiệm vụ cô rút trúng, theo cô thấy, là khó khăn nhất chỉ sau “thai phụ tự sát”.

Phải làm thế nào mới có thể hoàn thành nhiệm vụ này một cách an toàn?

Những người xung quanh bắt đầu bàn bạc về trình tự thực hiện. Rõ ràng, mọi người đều không định hành động đơn lẻ mà sẽ lần lượt làm nghi thức gặp quỷ theo thứ tự.

Khi được hỏi tới, Lộc Kim Triều trông như đang ngẩn người.

“Cô sao vậy?” Lâm Sơ Nguyệt quay đầu nhìn cô, không hiểu vì sao trong tình huống này mà người mới này lại còn ngẩn người.

Lộc Kim Triều khẽ hoàn hồn: “À... Tôi đang nghĩ về chuyện phẫu thuật ghép giác mạc.”

“Đúng vậy, cái của cô có hơi rắc rối.” Lâm Sơ Nguyệt nghe vậy cũng nhíu mày.

Nhiệm vụ của cô ấy là “Bôi Tiên”, khâu chuẩn bị khá đơn giản. Còn nhiệm vụ ghép giác mạc của Lộc Kim Triều thì phức tạp nhất trong đội, chỉ đứng sau Giang Ánh Chi.

“Tiếc là tôi cũng không có manh mối gì.” Lâm Sơ Nguyệt lắc đầu. Cô ấy cũng không vì sợ phiền phức mà nói dối.

Lộc Kim Triều vốn cũng không trông chờ người khác có thể cho mình lời khuyên hay giúp đỡ gì. Cô không nói thêm chỉ tiếp tục suy nghĩ, ánh mắt không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh.

Nhà hàng Trung Hoa, tiệm vàng, cửa hàng thuốc bắc, tiệm bán trái cây khô, khu dân cư, những bà cô xách giỏ đi chợ, biển hiệu đỏ xuất hiện khắp nơi, lũ trẻ tò mò thò đầu nhìn về phía họ, một chú chó con vừa mới sinh nằm bên đường và cả hiệu sách ở phía xa.

Ánh mắt Lộc Kim Triều bỗng sáng lên. Cô nhanh chóng bước tới bên Lâm Sơ Nguyệt, giọng nói mang theo chút vội vàng: “Chị Sơ Nguyệt, chị từng nói đoàn tàu sẽ không dùng rào cản ngôn ngữ để làm khó hành khách. Vậy có phải ở đây chắc chắn tồn tại một bác sĩ có thể thực hiện ca phẫu thuật cho tôi không?”

Lâm Sơ Nguyệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu khẳng định: “Đúng vậy. Thông thường đoàn tàu sẽ không làm khó chúng ta ở những điểm này. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì ở đây chắc chắn có điều kiện để em thực hiện phẫu thuật.”