Chương 5: Chiêu quỷ

“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì thứ đáng sợ hơn cả quỷ... Chính là đoàn tàu.”

Nói xong câu đó, tranh thủ vài phút cuối cùng trước khi tàu vào ga cô gái giới thiệu đơn giản cho mấy người mới vài hành khách vừa xuống xe. Sau đó cùng với tiếng gầm rú khi đoàn tàu giảm tốc, tàu cuối cùng cũng tới ga.

Bên trong toa tàu không hề vang lên bất kỳ thông báo nào. Chỉ đến khi tàu dừng hẳn, cửa xe mới lặng lẽ mở ra.

“Xuống xe đi.”

Lộc Kim Triều siết chặt lòng bàn tay. Đến lúc này, cô đã nhìn rõ tình hình. Dù không biết Lâm Chiêu rốt cuộc vì lý do gì lại đẩy cô vào hoàn cảnh này nhưng không còn nghi ngờ gì nữa. Cô đã bị cuốn vào một sự kiện mang màu sắc tâm linh quái dị. Lúc này lựa chọn khôn ngoan nhất chỉ có một, đó là tuân thủ quy tắc. Trước mắt thì giữ mạng vẫn quan trọng hơn tất cả.

Khi Giang Ánh Chi nhắc tới việc tỉ lệ tử vong của người mới cực kỳ cao, Lộc Kim Triều liền nhớ lại dòng chữ máu từng hiện lên trên tấm da dê ở nhà ga.

[Trả giá để đổi lấy con đường sống.]

Dường như cô đang nắm giữ một lối thoát mà những người khác không có. Nhưng cuối con đường đó rốt cuộc là gì?

Cô phải trả giá bằng thứ gì?

Trong lòng Lộc Kim Triều dâng lên một cảm giác xấu, đến mức cô cũng không muốn lấy tấm da dê ra để thử trao đổi.

“Chưa tới đường cùng thì tốt nhất vẫn đừng dùng tới nó.”

Âm thầm hạ quyết tâm trong lòng, cuối cùng Lộc Kim Triều cũng bước ra khỏi cửa toa tàu.

Vừa xuống xe cô lập tức quan sát xung quanh. Rõ ràng nơi này đã không còn là Vân Thành.

Cô nhớ tới địa danh ghi trên vé tàu là Thái Lan. Khung cảnh trước mắt quả thực rất giống những gì cô từng thấy trong phim ảnh. Một khu phố người Hoa rải rác, cũ kỹ và có phần lạc lõng.

“Không cần lo về vấn đề ngôn ngữ. Đoàn tàu sẽ không dùng cách này để tăng độ khó của nhiệm vụ.”

“Thời gian nhiệm vụ của chúng ta là mười hai tiếng. Cần hoàn thành chín lần gặp quỷ. Thời gian rất gấp, bây giờ lập tức đi tìm một hiệu sách.”

Người dẫn đầu đội hình tạm thời do đoàn tàu sắp xếp là một người phụ nữ tên Lâm Sơ Nguyệt. Theo lời Giang Ánh Chi, cô ta là người đã trải qua nhiều trạm nhất nên cũng là người có kinh nghiệm nhất.

“Nếu thời gian gấp như vậy thì hiệu sách chắc cũng không khó tìm.”

Nói xong, cô ấy dẫn mọi người đi sâu vào khu phố người Hoa ở Thái Lan này.

Thời tiết âm u nặng nề. Nhìn vị trí mặt trời, có lẽ lúc này khoảng ba giờ chiều. Lộc Kim Triều thầm thấy không ổn. Điều đó có nghĩa là nếu thứ tự rút trúng phương pháp gặp quỷ nằm về sau thì thời điểm hoàn thành rất có thể sẽ rơi vào nửa đêm.

Dù có xem bao nhiêu phim kinh dị hay truyện ma đi nữa thì ai cũng hiểu, nửa đêm tuyệt đối không phải thời điểm tốt. Lộc Kim Triều chỉ có thể cầu nguyện mình không rút trúng thứ tự quá muộn.

May mắn thay, hiệu sách đúng là không khó tìm. Không lâu sau khi bước vào phố người Hoa, họ đã nhìn thấy một cửa tiệm treo tấm biển hiệu cũ kỹ.

Chữ trên biển gần như đã bong tróc hoàn toàn. Dù Lộc Kim Triều có cố nhìn thế nào cũng không nhận ra tên của hiệu sách. Nó nằm nép mình ở một góc nhỏ của khu phố, chiếm diện tích rất khiêm tốn. Trước cửa đặt một kệ gỗ trưng bày, trên đó viết vài câu quảng cáo đơn giản.

“Ít người thật.”

Hứa Lỗi nhìn quanh bốn phía rồi cau mày nói.

Không chỉ thời tiết âm u mà lượng người qua lại cũng thưa thớt đến đáng thương. Hoàn toàn khác với hình ảnh náo nhiệt của phố người Hoa trong ấn tượng.

Những tòa nhà nơi đây đều mang hơi thở của thế kỷ trước. Thỉnh thoảng có người ở trên lầu mở cửa sổ nhìn xuống. Khi thấy nhóm người vừa bước vào phố ánh mắt họ dừng lại vài giây sau đó lặng lẽ đóng cửa sổ lại.

Cả con phố toát lên một bầu không khí kỳ quái, nặng nề như chính bầu trời xám xịt phía trên.

Bước vào hiệu sách, Lộc Kim Triều ngửi thấy một mùi hăng khó chịu. Có lẽ do diện tích cửa tiệm quá nhỏ, lại chất đầy sách vở nên không khí bị bí.

Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên. Thấy bọn họ bước vào, ông ta chỉ uể oải hỏi một câu mà thậm chí không buồn ngẩng đầu.

“Muốn mua sách gì?”

Chỉ đến khi Lâm Sơ Nguyệt nói ra bốn chữ “Mười cách gặp quỷ”, ông ta mới đột ngột ngẩng đầu lên nhìn họ.

Ông ta nhìn chằm chằm mấy người trong khoảng bốn, năm giây. Sau đó nói bằng giọng khàn đặc vì hút thuốc quá nhiều, ông ta hạ giọng hỏi.

“Cô chắc chứ?”

“Hay lại là mấy trò gọi hồn, gặp quỷ vớ vẩn của đám trẻ các cô?”

“Đừng trách tôi không nhắc trước. Lần trước có mấy người trẻ tới mua quyển sách đó ở chỗ tôi... Đều chết cả rồi.”

Giống như đang kể một truyền thuyết đô thị rùng rợn, sắc mặt ông ta trở nên nghiêm túc hẳn.

Tựa như mở đầu quen thuộc của rất nhiều bộ phim kinh dị, nhân vật chính lúc nào cũng lao đầu vào chỗ chết. Lộc Kim Triều và những người khác cũng vậy. Họ phớt lờ lời cảnh báo của chủ tiệm, vẫn mua cuốn sách có tên là “Mười cách gặp quỷ”.

Khi rời đi, Lộc Kim Triều chỉ cảm thấy ánh mắt của ông chủ tiệm nhìn theo họ khiến người ta vô cùng khó chịu. Giống như đang nhìn một đám người sắp chết.

Không phải ai trong số họ cũng từng xem bộ phim “Mười cách gặp quỷ”, vì vậy họ cần đọc sách để xác nhận rốt cuộc “mười cách” đó là gì.

Chỉ là sau khi đọc xong, bầu không khí lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc.

Bởi vì mười phương pháp đó lần lượt là: Bôi Tiên, gõ bát ở ngã tư, mèo đen bắt quỷ giấu xác, bùn trét xác chết, treo ngược đầu, nửa đêm chải đầu, bung ô trong phòng, thay giác mạc người chết, thai phụ tự sát và cuối cùng là phương pháp gặp quỷ tối thượng — giả chết.

“Trong số chúng ta không có thai phụ.”

Có người chậm rãi lên tiếng.

Đúng vậy.

Trong lòng Lộc Kim Triều cũng lặng lẽ thốt lên điều đó.

Không có thai phụ. Điều đó có nghĩa là người rút trúng phương pháp “thai phụ tự sát” sẽ chắc chắn không thể hoàn thành nhiệm vụ gặp quỷ.

Nói cách khác...

Nhất định sẽ có một người phải chết.