Tiếng gầm rú vang lên dữ dội kèm theo đó là làn sương mù không biết từ đâu tràn ra, chậm rãi xâm chiếm toàn bộ khu ga ngầm vốn đang yên tĩnh.
Một “con quái vật” hơi nước cổ xưa rít gào phá tan màn sương rồi từ từ dừng lại trước mặt mọi người.
Đó là một đoàn tàu vô cùng cũ kỹ, cũ đến mức dường như chỉ nên tồn tại trong bảo tàng hoặc trên những bức ảnh đen trắng đã ố màu. Thế nhưng lúc này nó lại dừng ngay trước mặt Lộc Kim Triều. Cánh cửa toa xe mở ra, trông chẳng khác nào lối vào địa ngục như đang âm thầm “chào đón” những người mới với vẻ mặt đầy bất an.
“Kiểm vé trước đã, những chuyện khác lên tàu rồi nói.”
Người phụ nữ dẫn đầu nhìn về phía mấy người mới, sau đó cầm tấm vé màu đen đi về phía cửa toa. Dường như cô ta cố tình làm mẫu cho họ xem cách kiểm vé nên từng động tác đều rất chậm.
Lộc Kim Triều nhìn thấy rất rõ, khi có người tiến lại gần bên phải cửa toa đột nhiên mở ra một ô cửa nhỏ hẹp. Một cánh tay trắng bệch, thon dài và khô gầy đến mức khiến người ta sợ hãi vươn ra lấy tấm vé mà người phụ nữ đưa vào. Khoảng ba giây sau, tấm vé lại được đưa trả ra ngoài.
Người phụ nữ cầm vé rồi quay lại nhìn mấy người mới và nhắc nhở: “Quy trình kiểm vé rất đơn giản nhưng tuyệt đối đừng làm bất cứ chuyện thừa thãi nào.”
Đến lượt Lộc Kim Triều cô làm giống như những người trước, đặt tấm vé màu đen vào ô cửa nhỏ.
Ngay giây tiếp theo cánh tay thon dài kia lại vươn ra. Thế nhưng khác với lúc đứng quan sát bên cạnh, ở khoảng cách gần như vậy Lộc Kim Triều cảm nhận rất rõ một luồng khí lạnh âm u đang theo động tác của cánh tay ấy không ngừng tiến sát lại gần. Giống như thủy triều dâng lên từng chút một, cho đến khi những ngón tay quái dị kia chạm vào tấm vé.
Luồng khí lạnh lập tức dừng lại, toàn bộ cảm giác quỷ dị cũng chấm dứt đúng lúc. Mãi đến khi ấy Lộc Kim Triều mới chợt nhận ra mình vừa nín thở từ lúc nào không hay.
Giống như một phản xạ bản năng khi đối mặt với nguy hiểm, đến khi hoàn hồn cô mới phát hiện tim mình đã đập nhanh hơn rất nhiều.
Cô không rõ những người khác có cảm giác giống mình hay không nhưng lúc này cô đã hiểu vì sao người phụ nữ kia lại cảnh cáo họ không được làm chuyện dư thừa.
Nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ là một lần tiếp xúc ngắn ngủi thôi mà trong đầu Lộc Kim Triều đã không ngừng vang lên hồi chuông cảnh báo dữ dội.
Từ nhỏ cô đã có cảm giác và trực giác nhạy bén hơn người bình thường, điều này cũng khiến cô dễ bị hoảng sợ trước nhiều tình huống. Có lúc thậm chí chưa có chuyện gì xảy ra, cô cũng đã vô cớ cảm thấy bất an.
Nhưng chưa bao giờ cảm giác nguy hiểm trong đầu cô lại mãnh liệt như vừa rồi như thể sắp vượt quá giới hạn chịu đựng và nổ tung, liên tục phát ra cảnh báo sắc bén.
Mãi đến hai giây sau khi tấm vé được trả lại, cô thuận lợi cầm vé và bước lên tàu. Lúc này trái tim đang đập loạn mới dần dần hạ xuống.
Bên trong toa tàu không giống bố cục của tàu hỏa thông thường mà giống như một khoang riêng khép kín. Trên vé của Lộc Kim Triều ghi rõ là “không có chỗ ngồi” thế nhưng đoàn tàu dường như cũng không ép buộc cô phải đứng. Có vẻ như “không chỗ ngồi” ở đây không đơn giản chỉ mang ý nghĩa bề mặt.
Chỉ đến khi môi trường xung quanh có phần “an toàn” hơn, cô mới có tâm trí cúi xuống nhìn lại tấm vé sau khi đã kiểm.
Nhìn tổng thể thì tấm vé không có thay đổi quá lớn. Điểm khác biệt duy nhất là ở mục ghi số tiền, từ con số 100 ban đầu đã biến thành 200.
Sau khi kiểm vé, số tiền không rõ nguồn gốc này lại tăng lên?
Cô gái mà Lộc Kim Triều gặp lúc ban đầu chú ý đến vẻ nghi ngờ của cô. Có lẽ để thực hiện lời hứa trước đó, cô ta đứng bên cạnh Lộc Kim Triều và bắt đầu giải thích ngắn gọn.
“Chắc là cô đã để ý đến con số trên vé rồi đúng không?”
“Theo cách nói của những người đi trước, đó là tiền mua mạng mà đoàn tàu cấp cho chúng ta.”
“Tiền mua mạng?” Lộc Kim Triều hơi khựng lại rồi hỏi tiếp: “Số tiền này dùng để làm gì?”
Nghe câu hỏi ấy, hai người mới trong toa cũng quay sang nhìn.
Giọng nói của cô gái không còn nhẹ nhàng nữa mà mang theo sự nghiêm trọng và cảnh cáo khó che giấu: “Tiền mua mạng, đúng như tên gọi là tiền dùng để mua mạng sống của mọi người.”
“Đừng trách tôi không nhắc trước. Bất kể trong hoàn cảnh nào, số tiền trên vé tuyệt đối không được tiêu hết.”
“Chỉ cần còn tiền, thì còn sống.”
Có lẽ vì thời gian tàu chạy không dài nên cô ta không nói quá chi tiết nhiều chuyện. Thế nhưng những điều kiêng kỵ quan trọng nhất thì cô ta đều nói rất rõ.
Bao gồm cả việc, một khi trên vé xuất hiện trạm dừng thì bắt buộc phải xuống tàu. Mỗi một trạm đều là một nhiệm vụ cực kỳ gian nan. Điều đáng sợ nhất là trong các nhiệm vụ tại trạm, gần như luôn luôn có sự tồn tại của... Quỷ.
Muốn sống sót để hoàn thành nhiệm vụ là điều vô cùng khó khăn, thậm chí là cửu tử nhất sinh*. Đoàn tàu chắc chắn sẽ không giao nhiệm vụ khiến toàn bộ hành khách chết sạch nhưng mỗi nhiệm vụ đều tuyệt đối không hề có ý tốt.
*Cửu tử nhất sinh: Chín phần chết, một phần sống. Chỉ tình huống cực kỳ nguy hiểm, khả năng sống sót vô cùng mong manh, gần như chắc chắn sẽ chết, chỉ còn lại một tia hy vọng rất nhỏ.
Và trong số những hành khách phải thực hiện nhiệm vụ, không cần nói cũng biết tỷ lệ tử vong của người mới là cao nhất.
Những lời này khiến sắc mặt ba người mới trong toa đều trở nên vô cùng khó coi. Dù vậy, cô gái vẫn thẳng thắn nói rõ: “Nếu thật sự gặp phải tình huống chắc chắn phải chết, sẽ không có ai đến cứu các cô.”
“Thứ duy nhất các cô có thể dựa vào, chỉ có chính bản thân mình.”
“Thời gian không còn nhiều nữa, tàu sắp đến trạm. Tôi nhắc các cô câu cuối cùng.”
“Nhiệm vụ do đoàn tàu đưa ra là bắt buộc phải hoàn thành. Cho dù các cô cảm thấy nhiệm vụ đó chẳng khác nào đi chịu chết thì cũng vẫn phải đi làm.”