Chương 3: Tấm da dê và vé tàu

Trên gương mặt thiếu nữ thoáng hiện một nụ cười gượng. Những gì cô đang gặp phải đã hoàn toàn vượt khỏi phạm trù “khoa học” có thể giải thích. Dù bề ngoài cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng chỉ có Lộc Kim Triều tự mình biết rõ lưng áo cô đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hai chân mềm nhũn. Lúc này vẫn còn có thể cử động được hoàn toàn là nhờ ý chí đang cố gắng chống đỡ.

Dù đang trải qua chuyện khiến người ta hoảng loạn và sợ hãi, tim đập dồn dập, trán liên tục toát mồ hôi lạnh, trong đầu cũng vang lên từng đợt ù ù. Nhưng Lộc Kim Triều vẫn chưa bị dọa đến mức không thể hành động. Cô thậm chí còn giữ được khả năng suy nghĩ cơ bản.

Lộc Kim Triều thừa nhận mình không phải kiểu người đặc biệt thông minh nhưng cô hiểu rõ hơn đa số mọi người cách để giữ bình tĩnh trong tình huống nguy cấp.

Nếu đã không thể rời khỏi nơi này, vậy bước tiếp theo có lẽ nên đến khu kiểm vé xem thử. Dù sao muốn lên tàu thì cũng phải qua cửa kiểm vé.

Nghĩ vậy, Lộc Kim Triều bắt đầu đi về phía cổng kiểm vé. Thế nhưng cô vừa đi chưa được mấy bước thì đã nghe thấy từ phía cầu thang sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Giống như có ai đó đang vội vàng chạy đến đây, sợ rằng sẽ bỏ lỡ chuyến tàu sắp khởi hành.

Lộc Kim Triều không định trốn đi. Dựa vào những gì cô đã biết trước đó, cô suy đoán rằng lúc này trong nhà ga sẽ không có nguy hiểm. Nguy hiểm rất có thể chỉ xuất hiện sau khi bước lên tàu hoặc nói chính xác hơn là ở thời điểm tàu đến trạm nhưng không lên xe, cũng như sau khi đã lên tàu.

Hiện tại vẫn chưa đến giờ, tàu cũng chưa vào ga.

Quả nhiên theo tiếng bước chân ngày càng gần, một bóng người dần xuất hiện. Đó là một cô gái trẻ khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Hai tay trống không, ăn mặc gọn nhẹ, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Nguy hiểm thật, suýt nữa thì muộn giờ, may mà kịp.”

Khi cô ta xuống hết cầu thang bước vào khu ga ngầm rồi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện Lộc Kim Triều đang đứng cách đó không xa và nhìn thẳng về phía mình.

“Ai vậy?”

“Chưa từng gặp bao giờ. Cô là hành khách mới của chuyến này sao?”

Vừa nghe hai câu nói ấy Lộc Kim Triều lập tức xác nhận suy đoán của mình. Người vừa xuống cầu thang là người sống, hơn nữa còn giống như cô cũng là người phải “lên chuyến tàu này”.

Xác nhận được điều đó, trong lòng cô không kìm được mà dâng lên một cảm giác vớ vẩn khó tả. Chuyện kỳ quái như thế này, vậy mà lại thật sự đang xảy ra sao?

Trong đầu nghĩ vậy, nhưng trên mặt Lộc Kim Triều vẫn nở một nụ cười lịch sự: “Có lẽ là vậy.”

Người vừa đến dường như hoàn toàn không cảnh giác trước sự xuất hiện đột ngột của người lạ trong nhà ga. Thái độ này càng khiến Lộc Kim Triều tin chắc rằng phán đoán của mình là đúng. Ít nhất trước khi tàu dừng lại, nơi này sẽ không có nguy hiểm.

“Danh sách lần này hình như có mấy người mới, không biết những người khác đã tới đủ chưa.”

Người kia đi về phía Lộc Kim Triều, giọng nói rất tự nhiên quen thuộc: “Đi thôi, tôi đưa cô đến phòng chờ trước. Những người khác cũng đang ở đó.”

Lộc Kim Triều không từ chối. Cô đi theo phía sau, vừa đi vừa hỏi: “Tôi có thể hỏi tình hình hiện tại là như thế nào không?”

“Được chứ, nhưng có thể bây giờ không đủ thời gian. Còn khoảng mười phút nữa là lên tàu, lát nữa còn phải kiểm vé. Hay là thế này, sau khi lên tàu trên đường đến trạm kế tiếp vẫn còn một khoảng thời gian, lúc đó tôi sẽ nói rõ cho cô.”

Người kia có vẻ rất dễ nói chuyện. Không lâu sau, cô ta đã dẫn Lộc Kim Triều đến phòng chờ. Khi bước vào trong, Lộc Kim Triều mới phát hiện ra rằng khu ga ngầm mà cô tưởng là không có ai, thực ra vẫn còn những người khác.

Cộng thêm hai người bọn họ, trong phòng chờ lúc này có tổng cộng chín người.

“Đến rồi à? Sao cô lại suýt đi muộn nữa vậy?”

Sau khi cô gái kia bước vào có người tỏ vẻ không hài lòng, sau đó ánh mắt chuyển sang Lộc Kim Triều: “Người mới thứ ba. Chỉ còn thiếu một người cuối cùng thôi. Cô không gặp à? Xem ra là không kịp rồi.”

Cô gái lắc đầu. Một nam sinh trông cũng là người mới giống Lộc Kim Triều chợt lên tiếng hỏi: “Không kịp thì sẽ thế nào?”

Trong đầu Lộc Kim Triều hiện lên dòng chữ trên tấm da dê.

Sẽ chết.

“Sẽ chết.”

Có người trả lời dứt khoát.

Trong lúc mọi người trò chuyện, Lộc Kim Triều lặng lẽ quan sát những người có mặt. Tuổi tác mỗi người đều khác nhau, nhìn qua khí chất thì nghề nghiệp có lẽ cũng không giống nhau. Tính cả cô, chín người gồm năm nữ bốn nam. Trong số đó vài người lộ rõ vẻ hoảng sợ và bất an trên mặt, có lẽ giống như cô, đều là “người mới”.

Nhưng ngay cả những “người cũ” cũng không hề tỏ ra nhẹ nhõm, thậm chí còn mang theo một cảm giác nặng nề khó nói thành lời.

Sau đó, Lộc Kim Triều nhìn về phía màn hình ở góc phải phòng chờ. Trên đó hiển thị dòng chữ: Thông tin chuyến tàu.

[Cấp bậc chuyến tàu lần này: Đinh.]

[Số hành khách lần này: Mười người.]

[Danh sách hành khách: Lưu Hạo Vũ, Dương Tuấn Kiệt, Chu Văn Bác, Hứa Lỗi, Lâm Sơ Nguyệt, Sầm Đóa, Phương Mộng Đan, Phong Hân Hân, Giang Ánh Chi, Lộc Kim Triều.]

[Trạm đến lần này: Chiêu Quỷ.]

[Trong dân gian lưu truyền rất nhiều phương pháp gặp quỷ. Trong đó có mười cách nổi tiếng nhất thậm chí còn được dựng thành phim tên là “Mười cách gặp quỷ”.]

[Những phương pháp đó thật sự có thể gặp quỷ hay không?]

[Hãy đến hiệu sách mua một quyển “Mười cách gặp quỷ”, mỗi người ngẫu nhiên rút ra một phương pháp và hoàn thành. Phương pháp không được trùng lặp. Sau mười hai giờ, lên chuyến tàu trở về sẽ coi như hoàn thành nhiệm vụ.]

Ầm ầm ầm!

Tiếng động cơ nặng nề của đoàn tàu cũ vang lên từ xa rồi dần dần tiến vào ga. Người có vẻ là dẫn đầu trong phòng chờ đứng dậy trước tiên, quay đầu nhìn về phía sân ga.

“Đi thôi, tàu đến rồi.”