“Cái gì cơ?”
Sống lưng Lộc Kim Triều chợt lạnh toát. Cô không thể không thừa nhận rằng dù không biết đây rốt cuộc là trò quái quỷ gì. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong lòng cô thực sự dâng lên một cảm giác rùng rợn khó tả.
Thế nhưng mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Trên tấm da dê tiếp tục nổi lên những bọt màu đỏ sẫm giống như thứ chất lỏng vừa thấm vào bên trong đang lên men. Khi lớp bọt ngày càng nhiều, một dòng chữ khác lại chậm rãi hiện ra.
[Nhìn xung quanh.]
Xung quanh?
Cơ thể Lộc Kim Triều cứng đờ. Nhờ “lời nhắc” trên tấm da dê mà cô mới giật mình nhận ra. Không biết từ lúc nào bên trong ga tàu hỏa đã trở nên yên tĩnh đến mức bất thường.
Không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Không có tiếng người qua lại, không có tiếng tàu ra vào ga, cũng không còn tiếng loa phát thanh vốn dĩ vẫn vang lên theo giờ. Tất cả đều biến mất trong im lặng, như thể chưa từng tồn tại.
Cô ngẩng đầu lên rồi ngay sau đó phát hiện ra một sự thật khiến người ta sợ hãi.
Tất cả đều đã biến mất.
Dù là nhân viên nhà ga hay dòng người qua lại, tất cả đều biến mất cùng với âm thanh.
Nhà ga rộng lớn lúc này dường như chỉ còn lại một mình cô.
Ánh sáng cũng âm thầm trở nên u ám. Rõ ràng lúc cô bước vào bên ngoài vẫn là một ngày nắng đẹp, vậy mà giờ đây không gian lại giống như thời khắc trước cơn giông bão, nặng nề và ngột ngạt.
Khiến Lộc Kim Triều nhớ đến hai chữ vừa hiện trên tấm da dê.
Có quỷ.
Ngoài hai chữ “ma quái”, cô không thể nghĩ ra bất kỳ cách giải thích nào khác cho cảnh tượng trước mắt.
Cho dù là một trò đùa ác ý thì cũng không thể nào có người huy động cả ga tàu Vân Thành để phối hợp diễn xuất!
Càng không thể có bất kỳ vụ khủng bố nào ở thời đại này, lại có thể âm thầm xảy ra trong nước mà không để lại chút động tĩnh nào. Mọi thứ đều diễn ra chỉ trong vài phút, lặng lẽ đến đáng sợ.
Một dự cảm chẳng lành quẩn quanh trong lòng Lộc Kim Triều. Da gà trên cánh tay cô nổi lên từng mảng như thể tiềm thức đang không ngừng cảnh báo rằng tình cảnh hiện tại cực kỳ nguy hiểm.
Cô chợt nghĩ tới điều gì đó, vội cúi đầu nhìn lại tấm vé và tấm da dê. Quả nhiên, trên da dê lại xuất hiện dòng chữ mới.
[Cậu sắp chết.]
Không.
Thứ cô muốn nhìn thấy không phải là câu này.
Tấm da dê dường như hiểu được suy nghĩ của cô, những dòng chữ tiếp tục thay đổi.
[Lên chuyến tàu đó, cậu sẽ có cơ hội sống sót.]
[Không lên tàu, chỉ có một con đường chết.]
Lộc Kim Triều hoàn toàn không thể hiểu được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Cô không nhịn được mà hỏi thành tiếng: “Vậy chuyến tàu đó rốt cuộc là cái gì?”
Tấm vé kỳ quái đang nằm trong tay cô chẳng lẽ chính là vé để lên chuyến tàu ấy sao?
Tấm da dê không trả lời câu hỏi của cô, chỉ lặng lẽ hiện ra dòng chữ cuối cùng.
[Trả giá để đổi lấy con đường sống.]
Ngay sau đó tất cả chữ viết màu đỏ đều biến mất. Bất kể Lộc Kim Triều có nói gì, tấm da dê cũng không còn phản ứng thêm lần nào nữa.
Một luồng gió lạnh thổi vào khu ga ngầm khiến cơ thể vốn đã lạnh của cô càng thêm run rẩy. Trong đầu Lộc Kim Triều không ngừng xuất hiện những suy nghĩ tệ hại. Dù nhìn theo cách nào thì cô cũng giống như đã vướng vào một sự kiện ly kỳ thần quái không thể giải thích.
Những lời tấm da dê nói, có thật không?
Tấm vé này, có thật không?
Liệu có thật sự tồn tại một chuyến tàu mà cô buộc phải bước lên, nếu không thì sẽ chết?
Cô lại nghĩ đến Lâm Chiêu. Lúc này, Lộc Kim Triều cuối cùng cũng phần nào hiểu được những lời kỳ quái mà đối phương đã nói. Nhưng Lâm Chiêu còn từng khẳng định rằng mình không hại cô. Người ta vẫn nói, lời nói trước lúc chết thường là lời thật lòng. Thế nhưng hiện tại dù nhìn thế nào thì chính hành động của Lâm Chiêu cũng là nguyên nhân khiến cô rơi vào hoàn cảnh này.
Vì sao chứ?
Các cô đều là sinh viên năm nhất. Dù chưa quá thân thiết nhưng cũng tuyệt đối không hề có mâu thuẫn gì.
“Thôi vậy, nghĩ nhiều lúc này cũng chẳng có ích gì.”
Việc quan trọng nhất bây giờ là phải làm rõ tất cả những chuyện này rốt cuộc là thật hay giả. Chỉ đứng yên một chỗ mà suy đoán lung tung thì sẽ không có kết quả gì.
Lộc Kim Triều bắt đầu đi khắp xung quanh rồi nhanh chóng xác nhận một sự thật đáng sợ.
Cô không thể rời khỏi khu ga ngầm.
Dù là thang máy hay cầu thang bộ, cô đều gặp phải tình trạng giống như lạc vào mê cung, đi thế nào cũng quay trở lại chỗ cũ. Điện thoại thì không có tín hiệu, ngay cả cuộc gọi khẩn cấp cũng không thể thực hiện.
“Xem ra... Mình thật sự gặp ma rồi.”