Chương 17: Chiêu quỷ

Một khi nhìn rõ ràng thì sẽ xảy ra chuyện gì, Lộc Kim Triều không dám tưởng tượng.

Cô phải nhắc cho Giang Ánh Chi biết. Cô ta vẫn chưa nhận ra rằng bất thường đã sớm xảy ra rồi.

Bóng quỷ đang từng chút một áp sát lại gần. Một luồng khí lạnh âm u theo chuyển động của nó tràn tới, quét thẳng vào mặt Lộc Kim Triều. Trong từng nhịp hít thở, cô ngửi thấy rõ mùi tanh thối chỉ có trên thi thể vừa mới chết.

Không cần suy nghĩ thêm nữa. Bóng dáng trước mắt này chính xác là một con quỷ!

[Cử động đi, nhanh lên. Chỉ cần phát ra được một tiếng cũng được, cho Giang Ánh Chi một tín hiệu.]

Trong lòng Lộc Kim Triều sốt ruột thúc giục. Cô cố hết sức gạt bỏ nỗi sợ hãi do lần đầu tiên tiếp xúc gần với quỷ gây ra, ép não bộ giữ bình tĩnh để ra lệnh cho cơ thể.

Nhanh lên. Cử động đi.

Ngay lúc gương mặt thối rữa kia đã gần như áp sát vào trước mặt cô!

Dưới kí©h thí©ɧ dữ dội của nỗi sợ và căng thẳng, adrenaline bùng phát khiến cơ thể vốn không thể điều khiển được bỗng có phản ứng.

Đầu tiên là nhịp thở vốn ổn định đột ngột trở nên gấp gáp. Trong ánh mắt nghi ngờ của bác sĩ, đôi môi Lộc Kim Triều khẽ mấp máy rồi cực kỳ khó khăn, dây thanh rung lên, phát ra một âm thanh yếu ớt đến gần như không nghe thấy.

Ngay khoảnh khắc cô phát ra tiếng.

Bóng quỷ vốn đang từ từ tiến lại gần bỗng nhiên cúi gập người xuống!

Luồng gió tanh thối theo động tác của nó phả thẳng lên mặt Lộc Kim Triều. Gần như trong tích tắc, bản năng sinh tồn của cô bùng nổ!

Cánh tay vốn mềm nhũn của cô đột ngột giơ lên, che kín hai mắt mình, thậm chí còn đẩy bật tay bác sĩ ra.

“Ê! Cô làm cái gì vậy!”

Tiếng bác sĩ hô khó chịu vang lên nhưng tất cả đều bị Lộc Kim Triều bỏ ngoài tai. Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Không nhìn thấy.

May quá.

Lộc Kim Triều khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng rất nhanh, có lẽ do thuốc gây tê bắt đầu tan tác dụng hoặc cũng có thể do ảnh hưởng của con quỷ kia, cô cảm nhận được cơn đau dữ dội bùng lên ở hai mắt. Đau đến mức cô không kìm được mà rên thành tiếng.

“Trời ơi, cô nhìn cô đi, tôi đang khâu lại cho cô mà! Thế này là hỏng rồi, chắc chắn bị rách ra!”

Bác sĩ thở dài một tiếng rồi vội vàng nói tiếp: “Cái này là do cô tự làm, cô đừng có trách tôi.”

Lúc này Lộc Kim Triều đã không còn nghe rõ ông ta đang nói gì. Cơn đau bỏng rát trong hốc mắt khiến cô gần như mất đi lý trí. Giang Ánh Chi cũng nhận ra có gì đó không ổn, lập tức bước nhanh tới.

“Chuyện gì vậy? Xảy ra sự cố à?”

Lộc Kim Triều vẫn che chặt hai mắt, máu theo kẽ ngón tay chảy ra.

Bác sĩ nhìn thấy cảnh này thì lập tức im bặt, do dự một lúc mới nghi hoặc nói: “Sao lại chảy nhiều máu thế này?”

Phẫu thuật giác mạc, dù giữa chừng có xảy ra vấn đề gì cũng không thể chảy nhiều máu đến mức này được!

“Đừng động vào tôi trước đã, bác sĩ. Giúp tôi lấy thứ trong mắt ra trước.”

Lộc Kim Triều không dám buông tay ngay. Cô cố chịu cơn đau yêu cầu bác sĩ tháo băng cố định đầu. Cô khó nhọc ngồi dậy khỏi bàn mổ, xoay người, quay lưng về phía vị trí nơi bóng quỷ vừa xuất hiện. Lúc này mới chậm rãi buông tay ra và thử mở mắt.

Không có.

Cô không dám quay đầu lại. Không dám nhìn xem bóng quỷ kia còn ở đó hay không.

Cô sợ chỉ cần quay đầu sẽ thấy một gương mặt quỷ đang áp sát ngay sau lưng mình.

“Cô...!”

Bác sĩ nhìn cô, giọng nói đầy sự cạn lời. Ngay cả Giang Ánh Chi cũng hít sâu một hơi lạnh.

Lộc Kim Triều không biết bọn họ đã nhìn thấy cái gì nhưng cô có thể cảm nhận được máu từ hốc mắt đang chảy xuống cằm.

“Đừng lãng phí thời gian. Nhanh lên đi. Tôi sẽ không làm khó ông. Lấy xong là tôi đi ngay.”

Nghe vậy, bác sĩ lập tức bước tới: “Được được được, là cô tự nói đấy.”

Giang Ánh Chi lặng lẽ tiến lại gần hơn, cảnh giác liếc nhìn xung quanh nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì bất thường.

Cô ta ý thức được rằng vừa rồi trong lúc không hay biết Lộc Kim Triều e rằng đã đi một vòng giữa ranh giới sống và chết.

Chỉ là Giang Ánh Chi không biết, tình trạng hiện tại của Lộc Kim Triều còn tệ hơn rất nhiều so với những gì nhìn thấy bên ngoài.

Ngoài cơn đau bỏng rát dữ dội, một bên mắt của cô đã hoàn toàn không còn nhìn thấy gì nữa.

Trớ trêu thay, bên mắt bị mù đó lại chính là mắt chưa từng được phẫu thuật.

Giống như một lời nguyền.

Bên mắt được ghép giác mạc của người chết vẫn còn thấm máu, ngược lại lúc này lại nhìn thấy mọi thứ rõ ràng.