Phần lớn tầm nhìn của Lộc Kim Triều bị đèn mổ trên đầu, bác sĩ và các thiết bị xung quanh che khuất. Chỉ ở rìa tầm mắt, cô mới nhìn thấy một bóng dáng mờ nhạt.
Trong phòng phẫu thuật này theo lý mà nói chỉ nên có một bác sĩ, một y tá, cô là bệnh nhân cùng với Giang Ánh Chi vào để giám sát và bảo vệ cô mà thôi.
Vậy bóng người kia là gì?
Là do cô hoa mắt sao?
Hay vì bác sĩ làm ca mổ quá gấp theo yêu cầu của cô khiến mắt cô bị tổn thương nên mới nhìn thấy thứ không nên thấy?
Hoặc là... Ca ghép giác mạc của người chết đã bắt đầu phát huy tác dụng rồi?
Ý nghĩ đó khiến lòng Lộc Kim Triều lạnh hẳn đi. Cô muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại phát hiện mình hoàn toàn không thể điều khiển cơ thể.
Giống như bị mắc kẹt trong một giấc mơ, muốn vùng vẫy mà không có chút sức lực nào.
Là do thuốc gây tê?
Hay là vì một nguyên nhân nào khác?
Giang Ánh Chi vẫn đứng yên không động đậy. Điều đó cho thấy trong mắt cô ta ca phẫu thuật này vẫn đang diễn ra hoàn toàn bình thường, không có bất kỳ điều gì bất ổn.
Lộc Kim Triều cố gắng đè nén sự hoảng loạn trong lòng, ép bản thân tập trung toàn bộ sự chú ý vào bóng đen ở rìa tầm mắt.
Từ lúc nó đột ngột xuất hiện cho đến bây giờ đã khoảng nửa phút trôi qua nhưng cô vẫn không thể nhìn rõ nó rốt cuộc có hình dạng như thế nào.
Chỉ mơ hồ nhận ra đó là một dáng người.
Nó đứng bất động giống như một bức tượng lặng lẽ đứng bên cạnh bàn mổ.
Rõ ràng cô không nhìn thấy mắt của nó nhưng Lộc Kim Triều lại có một cảm giác rất rõ ràng...
Nó đang nhìn cô!
Một ánh nhìn lạnh lẽo, cứng đờ dừng lại trên người cô khiến da đầu cô tê dại, cả người nổi lên từng mảng da gà.
Tiếng máy móc vận hành đều đều, thỉnh thoảng bác sĩ lên tiếng nhắc nhở y tá vang lên bên tai. Trong mắt những người khác đây chỉ là một ca phẫu thuật đang tiến hành suôn sẻ.
Ngoại trừ Lộc Kim Triều, không ai nhận ra sự tồn tại của bóng đen kia.
Giờ phải làm sao đây?
Ngay khi Lộc Kim Triều đang điên cuồng suy nghĩ tìm cách đối phó, bỗng nhiên bóng đen kia khẽ động đậy.
Lộc Kim Triều lập tức rùng mình, cả người lập tức căng thẳng.
Động tác rất nhỏ, giống như một người đứng lâu bị khó chịu nên hơi nhúc nhích một chút.
Nếu không nhìn kỹ thậm chí còn khó mà phát hiện ra sự thay đổi đó.
Nhưng Lộc Kim Triều không thể nào không nhìn kỹ. Cô đang nằm ở đây, chẳng khác nào đem mạng sống ra đánh cược trong ca phẫu thuật này. Dù chỉ là một động tĩnh nhỏ nhất, cô cũng không thể bỏ qua.
Khoảng mười mấy giây trôi qua, bóng đen mơ hồ kia lại khẽ động đậy thêm một lần nữa.
Lộc Kim Triều nghe rõ tiếng tim mình đập nhanh dần.
Bởi vì cô nhận ra đó không phải là sự động đậy vô nghĩa. Sau hai lần nhúc nhích, bóng dáng kia dường như đã tiến lại gần cô hơn một chút.
Ban đầu nó đứng sát bên bàn mổ, còn bây giờ nó đang chậm rãi cúi người xuống.
Nó đang tiến lại gần.
[Nó muốn làm gì?]
Lộc Kim Triều cảm thấy lòng bàn tay mình chắc hẳn đã ướt đẫm mồ hôi nhưng lúc này cô thậm chí không thể nắm tay lại, càng không thể lau đi mồ hôi đó.
[Phải dừng ca phẫu thuật này lại.]
Thứ quỷ quái kia đang đứng ngay bên cạnh bàn mổ của cô nhưng Giang Ánh Chi và những người khác hoàn toàn không có phản ứng gì. Xem ra nghi thức đã thành công, cô thật sự bắt đầu “gặp quỷ” rồi.
Ngay trong lúc suy nghĩ rối bời, bóng quỷ kia lại cúi thấp người xuống thêm một chút. Hình dáng của nó không còn mờ nhạt như trước nữa mà đang dần dần trở nên rõ ràng hơn.
Tim Lộc Kim Triều đập lệch một nhịp.
Cô ý thức rất rõ, không thể để nó lại gần thêm nữa!
Trực giác của cô nói không sai. Từ nãy đến giờ bóng quỷ màu đen đó vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô.
Chỉ là cô không nhìn rõ nó nên có lẽ nó cũng chưa thể nhìn rõ cô.
Và việc nó cúi người xuống từng chút một, chính là để nhìn cô cho rõ hơn!