Có lẽ là vậy, nếu không thì những hiện tượng quỷ dị kia biết giải thích thế nào?
Thế nhưng vì sao từ đầu đến cuối, quỷ chưa từng thật sự lộ diện một lần nào?
Đến cả một cái bóng cũng không có!
Lộc Kim Triều không hiểu nổi. Có lẽ chỉ người thật sự từng đối mặt với quỷ như Sầm Đóa mới có thể hiểu rõ được phần nào. Nhưng cô hoàn toàn không muốn đến gần cô ta.
Chỉ cần đứng gần Sầm Đóa một chút thôi, trong đầu Lộc Kim Triều đã kêu ong ong không ngừng. Giống như bản năng đang không ngừng cảnh báo cô rằng: Hãy tránh xa cô gái này, cô ta rất không ổn!
Lộc Kim Triều chỉ có thể tạm thời gạt nghi vấn này sang một bên. Có lẽ chờ đến khi cô ghép giác mạc của người chết, sau khi thật sự “gặp quỷ” mọi thứ sẽ dần sáng tỏ.
Rất nhanh, thời gian phẫu thuật đã đến. Sau khi trải qua liên tiếp các nhiệm vụ gặp quỷ, đội chín người ban đầu sau khi Lộc Kim Triều và Giang Ánh Chi rời đi chỉ còn lại năm người. Trong số đó, vẫn còn bốn người chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Thời gian đã trôi qua hơn một nửa. Cảm giác sốt ruột và bất an ngày càng đè nặng. Bốn người còn lại cũng quyết định chia nhau hành động.
Sầm Đóa chọn đi cùng người bốc thăm trúng số 10 để hoàn thành nhiệm vụ gặp quỷ cuối cùng. Còn Chu Văn Bác thì cùng một người khác phụ trách nhiệm vụ gõ bát ở ngã tư và chải đầu lúc nửa đêm.
Trước khi rời đi, Lộc Kim Triều cũng đã biết cách phân nhóm của bọn họ. Chỉ là khi nghe nói Sầm Đóa muốn đi cùng hoàn thành nhiệm vụ số 10, trong lòng cô không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác rất khó chịu.
Cô luôn có cảm giác rằng mục đích của Sầm Đóa tuyệt đối không đơn giản chỉ là đi cùng hay giúp đỡ.
Nhưng cô không có lập trường, cũng không có chứng cứ để nhắc nhở đối phương. Cô chỉ có thể hy vọng người kia đủ tỉnh táo, có thể nhận ra sự bất thường rất mờ nhạt nhưng đáng ngờ của Sầm Đóa.
Khi Lộc Kim Triều bước vào phòng khám, Giang Ánh Chi đã đứng chờ sẵn. Không lâu sau, ca phẫu thuật chính thức bắt đầu.
Gây tê cục bộ được thực hiện xong. Lộc Kim Triều nằm trên bàn mổ.
Giang Ánh Chi đứng bên cạnh bàn mổ, cảnh giác quan sát xung quanh để đề phòng mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra.
Điều kiện phẫu thuật có phần đơn sơ nhưng thiết bị lại khá đầy đủ. Mí mắt Lộc Kim Triều bị dụng cụ banh ra khiến cô không thể chớp mắt, cũng không thể nhìn rõ các thao tác phẫu thuật.
Ca mổ bắt đầu.
Thuốc gây tê khiến đầu óc cô vẫn rất tỉnh táo. Chỉ có đôi mắt là không còn cảm nhận được đau đớn, đồng thời thị lực cũng giảm đi rõ rệt.
Cô biết rất rõ có thứ gì đó đang thao tác trên mắt mình nhưng trong tầm nhìn mờ nhòe, cô chỉ thấy được những bóng dáng lờ mờ. Vì vậy, trong lòng cũng không sinh ra quá nhiều cảm giác sợ hãi.
Theo tiến trình phẫu thuật, Lộc Kim Triều cảm nhận được tầm nhìn của mình ngày càng trở nên mờ đυ.c. Có lẽ bác sĩ đang xử lý giác mạc của cô. Quá trình này kéo dài một khoảng thời gian và sau khi kết thúc cũng sẽ không thể lập tức hồi phục thị lực.
Lẽ ra phải là như vậy.
Lộc Kim Triều không nhớ rõ rốt cuộc đã trôi qua bao lâu. Cô chỉ biết rằng vào khoảnh khắc cô nhận thức được, trước mắt đã trở nên vô cùng rõ ràng.
Giống như thể cô chưa từng bị gây tê, cũng chưa từng trải qua ca phẫu thuật giác mạc nào.
Nhưng điều đó sao có thể xảy ra?
Lúc này, cô thậm chí còn có thể nhìn rõ hình dáng của các dụng cụ phía trên!
Vì sao lại như vậy?
Ca phẫu thuật chẳng phải vẫn đang tiếp tục sao?
Cô muốn xoay chuyển ánh mắt nhưng lại phát hiện mình không thể làm được. Cô vẫn đang trong trạng thái gây tê, vậy mà tầm nhìn lại rõ ràng đến lạ thường.
Quá quỷ dị.
Đây tuyệt đối không phải tình huống bình thường.
Ca mổ vẫn chưa kết thúc, Lộc Kim Triều không dám hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ là theo tiến trình phẫu thuật, cô dần cảm thấy nhiệt độ trong phòng mổ hình như đang chậm rãi hạ xuống.
Lông tơ trên cánh tay không biết từ lúc nào đã lặng lẽ dựng đứng lên giống như một loại dự cảm nguy hiểm đang âm thầm kéo tới.
Đèn mổ chiếm gần như toàn bộ tầm nhìn của cô. Bên cạnh là bác sĩ và y tá đang bận rộn thao tác. Chỉ là...
Ở cạnh bàn mổ, còn có một cái bóng đen đứng yên bất động.
Đó là thứ gì?