“Thật sự không hiểu nổi một người mới như cô rốt cuộc nghĩ ra cách này kiểu gì.”
Tư duy của con người vốn có giới hạn. Với những hành khách từng trải qua rất nhiều trạm dừng, có lẽ vẫn có khả năng nảy ra ý tưởng như vậy. Nhưng người đưa ra đề xuất này lại là một người mới vừa mới lên tàu, lần đầu tiên tham gia nhiệm vụ trạm tàu.
Đó mới là lý do khiến Giang Ánh Chi cảm thấy chấn động đến vậy.
Thế nhưng sau khi nghe Lộc Kim Triều nói xong, cô ta suy nghĩ một hồi rồi vẫn lựa chọn chấp nhận phương án này.
Dù cách làm nghe có phần đáng sợ và trái lẽ thường nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, cũng chỉ còn cách coi ngựa chết như ngựa sống mà thử một lần.
Lộc Kim Triều mỉm cười, không trả lời câu nói đó, mà ngược lại hỏi: “Sau ca phẫu thuật, cô chắc chắn sẽ không còn khả năng giúp tôi thêm việc gì nữa. Vì vậy yêu cầu của tôi là trong quá trình tôi làm phẫu thuật ghép giác mạc, cô phải ở bên cạnh bảo vệ tôi. Nếu xảy ra bất kỳ tình huống bất thường nào, cô đều phải dốc toàn lực giúp tôi. Được chứ?”
“Không vấn đề gì.”
Giang Ánh Chi đáp rất dứt khoát rồi như nhớ ra điều gì đó, cô ta nói thêm: “Trước đây tôi thấy tạm thời chưa cần thiết nên không nói với mấy người mới các cô. Nhưng bây giờ thì đúng lúc rồi.”
“Trong quá trình phẫu thuật, cô có thể yêu cầu bác sĩ làm đơn giản và nhanh hơn một chút. Không cần lo lắng để lại di chứng gì cả, bởi vì...”
“Mọi vết thương gặp phải trong nhiệm vụ trạm đài đều có thể được chữa khỏi sau khi quay lại đoàn tàu, bằng số tiền trên vé tàu.”
“Chỉ cần cô còn một hơi thở, đều có thể cứu sống lại.”
Lộc Kim Triều khẽ chớp mắt. Vậy ra đó chính là lý do số tiền này được gọi là tiền cứu mạng.
“Nhưng cần chú ý một điểm.” Giang Ánh Chi vẫn chưa nói xong: “Dù thế nào đi nữa trước khi lên tàu tuyệt đối không được để số tiền trên vé tàu về 0. Nếu không, cô sẽ mất tư cách lên tàu.”
Ở thế giới hiện thực, không thể lên đoàn tàu đồng nghĩa với cái chết.
Còn trong thế giới trạm đài, nếu không kịp quay về đoàn tàu sẽ vĩnh viễn bị mắc kẹt lại trong đó.
Chưa từng nghe nói có hành khách nào bị kẹt trong trạm đài mà vẫn có thể sống sót quay về thế giới hiện thực!
“Tôi hiểu rồi.”
Sau khi bàn bạc xong với Giang Ánh Chi, hai người tách ra. Lộc Kim Triều tiếp tục theo đoàn người, chờ thời điểm phẫu thuật của mình tới. Còn Giang Ánh Chi thì đi sắp xếp ca phẫu thuật “mang thai” cho bản thân.
Những nhiệm vụ gọi quỷ tiếp theo vẫn mang theo bầu không khí quỷ dị khiến người ta bất an.
Nhiệm vụ chơi trốn tìm với mèo đen, vì chỉ có một người chơi nên anh ta buộc phải tự mình chơi với con mèo.
Trước tiên anh ta phải trốn đi để mèo đen đi tìm. Trước khi bị mèo đen phát hiện, anh ta không được tự ý lộ diện hay rời khỏi chỗ trốn.
Theo mô tả trong sách, vào thời điểm đó anh ta đang trốn ngay sau lưng quỷ.
Nếu không tuân thủ quy tắc hoặc tự ý rời đi trước khi bị tìm thấy, quỷ sẽ lập tức tìm tới anh ta.
Thế nhưng khi trò trốn tìm bắt đầu, con mèo đen lại gặp phải tai nạn gì đó trong quá trình tìm kiếm. Khi những người chơi khác phát hiện ra nó đã biến thành một cái xác lạnh ngắt.
Không còn mèo đi tìm, vậy người đang trốn phải làm thế nào?
Anh ta rơi vào một câu đố gần như giống hệt tình cảnh của Lâm Sơ Nguyệt. Còn những người khác thì thậm chí không biết anh ta đang trốn ở đâu và cũng không ai muốn đi tìm anh ta.
Những nhiệm vụ khác cũng lần lượt gặp phải những khó khăn tương tự. Chỉ là với Lộc Kim Triều mà nói điểm giống nhau lớn nhất, cũng là điều khiến cô để ý nhất, chỉ có một.
Đó là...
Từ đầu đến cuối, cô chưa từng một lần nhìn thấy bóng dáng của “quỷ”.
Mỗi lần đều chỉ là đồng đội bị đẩy vào một tình cảnh kinh hoàng nhưng con quỷ tạo ra tình cảnh đó lại chưa từng xuất hiện.
Nó thật sự tồn tại sao?