Trước khi bước vào con hẻm cụt, ngoại trừ Sầm Đóa thì những người còn lại đều dừng bước.
Con hẻm này không dài. Đứng ngay đầu hẻm đã có thể nhìn thấy điểm cuối. Dù lúc này trời đã tối sầm như ban đêm nhưng ánh đèn đường mờ nhạt ở đầu hẻm vẫn miễn cưỡng soi sáng được khu vực lối vào.
“Để đề phòng rủi ro, chúng ta đứng chờ ở ngoài hẻm là được rồi.”
Không ai muốn đi cùng Sầm Đóa vào con hẻm đó. Nhận ra điều này, sắc mặt Sầm Đóa lập tức tái đi.
“Lúc nãy mọi người đều ở chung một phòng mà có sao đâu?”
“Chỉ mình tôi làm nghi thức thôi. Mấy người đứng bên cạnh thì cũng không ảnh hưởng gì mà, đúng không?”
Sầm Đóa cố gắng thuyết phục mọi người đi cùng mình vào hẻm. Dù nghi thức chỉ có cô ta làm nhưng chỉ cần có người đứng gần, ít nhiều cũng khiến cô ta cảm thấy an tâm hơn.
Thế nhưng không ai đáp lại lời Sầm Đoá.
“Nếu mấy người không đi cùng tôi, vậy tôi cũng không vào nữa!”
Trong lúc hoảng loạn, Sầm Đóa buột miệng nói ra câu đó.
Nghe vậy, Lộc Kim Triều khẽ lắc đầu.
Quá nôn nóng, đến mức buột ra một câu hoàn toàn không có tý uy hϊếp nào.
Quả nhiên, chẳng ai dao động vì lời nói của Sầm Đóa.
“Nếu cô không đi thì chúng tôi sẽ sang địa điểm làm nghi thức tiếp theo trước. Khi nào cô muốn đi thì tự mình đi sau.”
Một giọng nam lạnh nhạt vang lên từ trong đám người.
Lời nói đó khiến Sầm Đóa lập tức nhận ra cái gọi là “uy hϊếp” của mình hoàn toàn vô dụng. Sắc mặt cô ta càng thêm khó coi nhưng vẫn phải vội vàng nói: “Không, mọi người đừng đi mà!”
Dù chỉ đứng ở đầu hẻm cũng được, còn hơn là để cô ta ở một mình làm cái nghi thức gọi hồn chết tiệt này.
“Tôi... Tôi vào ngay bây giờ.”
Giọng nói run rẩy cùng dáng vẻ yếu ớt đáng thương khiến Sầm Đóa trông vô cùng tội nghiệp. Lộc Kim Triều liếc nhìn những người xung quanh nhưng lại phát hiện không một ai tỏ ra mềm lòng.
Có vẻ như những hành khách trên đoàn tàu này đã quá quen với tình huống như vậy. Đúng như lời Giang Ánh Chi từng nói, bọn họ sẽ không dành cho người mới bất kỳ sự thương hại hay giúp đỡ dư thừa nào.
Thậm chí không chỉ là người mới. Ngay cả một người như Lâm Sơ Nguyệt, người tạm thời làm trưởng nhóm và nhìn qua cũng có chút giao tình với mọi người. Một khi xảy ra chuyện bọn họ cũng sẽ không do dự rời đi.
Tự bảo vệ bản thân và tránh xa nguy hiểm dường như chính là quy tắc sống còn duy nhất trên chuyến tàu này.
Sầm Đóa bước vào con hẻm với từng bước chậm chạp. Cứ đi được vài bước, cô ta lại ngoái đầu nhìn về phía “đồng đội” phía sau. Chỉ khi còn nhìn thấy bóng dáng bọn họ, cô ta mới dám tiếp tục đi thêm vài bước nữa. May mắn thay con hẻm cụt này thật sự rất ngắn, Sầm Đoá nhanh chóng đi đến cuối hẻm.
Khi đứng bên ngoài nhìn vào, dù trời tối nhưng nhờ có đèn đường vẫn có thể lờ mờ thấy được điểm cuối. Thế nhưng khi thực sự bước vào trong, Sầm Đóa mới phát hiện nơi này tối đến đáng sợ.
Ngay cả khi quay đầu nhìn lại đầu hẻm, mọi thứ cũng trở nên mơ hồ không rõ.
Phát hiện này khiến tim cô ta run lên. Sầm Đoá vội vàng lấy bật lửa châm nến. Ánh lửa yếu ớt của cây nến chỉ vừa đủ soi sáng con hẻm nhưng lại không mang đến bao nhiêu cảm giác an toàn. Ngược lại, nó còn khiến cô ta thêm bất an.
Lúc này, cô ta đứng rất gần bức tường cuối hẻm. Ánh nến lay động, bóng tường trước mắt dường như cũng đang chuyển động theo.
“Đừng căng thẳng. Đừng sợ. Ở đây không có gì cả.”
“Chỉ cần năm giây thôi. Tôi chỉ nhìn khoảng năm giây rồi đứng thẳng lên ngay. Thời gian ngắn như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Cô ta không ngừng tự trấn an bản thân. Sau khi chuẩn bị tâm lý xong, Sầm Đóa làm theo đúng yêu cầu trong sách. Cô ta hít sâu mùi hương từ cây nến, nín thở, khom lưng, cúi đầu và nhìn ngược ra phía sau qua giữa hai chân hướng về bức tường phía sau lưng.