“Chúng ta không thể tiếp tục chờ ở đây được.”
Thời gian đang gấp rút, những người khác vẫn còn nghi thức gọi quỷ cần phải hoàn thành. Vì vậy mọi người chỉ có thể rời khỏi căn phòng này để đến địa điểm tiếp theo.
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ buộc phải để Lâm Sơ Nguyệt ở lại đây một mình.
Một mình ở trong căn phòng có khả năng tồn tại quỷ, phải cầm cự ít nhất suốt 11 tiếng đồng hồ.
Không ai dám chắc rằng đến lúc chuyến tàu quay về, người bước lên tàu có phải cô ấy hay không.
Nhưng vào thời điểm này, không có ai đứng ra phản đối.
“Chị Lâm dù sao cũng đã trải qua ba trạm nhiệm vụ rồi, chắc sẽ không gục ngã ở một nơi như thế này đâu nhỉ?”
Lộc Kim Triều nhìn thấy sự lo lắng thoáng hiện trong mắt vài người nhưng cô vẫn cố lên tiếng an ủi, cũng không rõ là đang trấn an người khác hay chính bản thân mình.
“Đúng vậy. Chỉ cần làm đúng theo quy tắc gọi quỷ thì ít nhất cũng có thể cầm cự đến cuối cùng. Hơn nữa chị ấy còn có thứ đó nữa, sống sót chắc chắn không thành vấn đề.”
Có người nói chắc nịch, giọng nói từ do dự ban đầu dần trở nên vững vàng hơn.
Thứ đó?
Lộc Kim Triều chú ý đến chi tiết này nhưng bây giờ rõ ràng không phải lúc để hỏi, cô chỉ có thể tạm thời gác lại nghi ngờ trong lòng.
Trước khi rời đi, cô ngoái đầu nhìn lại người dẫn đầu mà mình vốn có ấn tượng khá tốt. Dưới ánh đèn mờ tối không nhìn rõ biểu cảm của Lâm Sơ Nguyệt nhưng vẫn có thể nhận ra cô ấy đã lấy lại bình tĩnh, dường như đang tự ép mình ổn định tinh thần.
Khi mọi người bước ra khỏi phòng, Lộc Kim Triều vẫn lờ mờ nghe thấy từ bên trong vọng ra giọng nói lặp đi lặp lại: “Bôi Tiên, Bôi Tiên, xin ngài hãy rời đi.”
“Có lẽ... Đây mới chính là chỗ nguy hiểm nhất của nhiệm vụ Bôi Tiên.”
Rõ ràng còn chưa nhìn thấy quỷ xuất hiện nhưng cảm giác đè nén đã như bóng tối nặng nề bao trùm lên lòng mỗi người.
May mắn thay cũng chính vì quỷ vẫn chưa thật sự lộ diện trước mắt mọi người nên dù là người mới, họ vẫn còn có thể giữ được chút tỉnh táo.
Người thứ hai tiến hành nghi thức gọi quỷ là người mới Sầm Đóa.
Theo lý mà nói, ngoài một vài nhiệm vụ đặc biệt thì phần lớn các nghi thức đều phải thực hiện vào ban đêm. Thế nhưng khi mọi người vừa bước ra khỏi tòa nhà, họ mới phát hiện rõ ràng lúc này còn chưa đến 5 giờ chiều, vậy mà bầu trời đã tối sầm lại như đã vào đêm.
Giống như đang cố tình tạo điều kiện cho những nghi thức gọi quỷ này.
“Như vậy cũng tốt, dù sao cũng đều phải làm vào ban đêm. Nếu không thì vừa gấp thời gian, mọi người lại vừa phải tách ra hành động.”
Trong cuốn sách, phần lớn điều kiện gọi quỷ không ghi rõ thời điểm cụ thể nhưng có thể dễ dàng nhận ra đều nhắm đến ban đêm.
Với sắc trời hiện tại, mọi người ngược lại có thể hành động sớm hơn.
Nhiệm vụ gọi quỷ mà Sầm Đóa rút được trông khá đơn giản là trò “Lộn đầu”. Lộc Kim Triều nhớ trong sách viết như thế này:
[Có lối tắt dẫn sang một thế giới khác hay không?
Có thể bạn không nhớ mình đã đến thế giới này bằng cách nào nhưng chắc chắn bạn biết mình được sinh ra từ giữa hai chân của mẹ.
Cúi người về phía trước rồi nhìn ra phía sau qua hai chân, bạn sẽ thấy lối đi dẫn sang một thế giới khác.
Nhưng ngay khi bạn thu hút sự chú ý của bất kỳ “người qua đường” nào, bạn phải lập tức dừng lại.
Quỷ sẽ cho rằng bạn là sắp sinh một đứa trẻ con và đang mời nó đến đầu thai.]
Phần sau của cuốn sách ghi rất rõ: cần tìm một con hẻm cụt, cởi giày rồi quay lưng áp sát vào tường, đặt nến dưới hai chân để hít càng nhiều khói hương càng tốt. Sau đó nín thở, cúi người và nhìn về phía sau qua hai chân hướng vào bức tường.
Đây không phải là một nghi thức quá phức tạp, chỉ là những lời mô tả trong sách khiến người ta không khỏi rùng mình.
Hẻm cụt không khó tìm. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nơi này có thể đáp ứng đầy đủ mọi điều kiện cần thiết cho các nghi thức gọi quỷ.