Chương 1: Tấm da dê và vé tàu

Đầu mùa xuân.

Thời tiết dần ấm lên, lẽ ra đây phải là khoảng thời gian xuân về hoa nở, yên bình và tươi đẹp. Thế nhưng tất cả đã bị phá vỡ kể từ ngày bạn cùng phòng đại học của Lộc Kim Triều là Lâm Chiêu bất ngờ nhảy từ ký túc xá xuống và chết tại chỗ.

Điều tồi tệ hơn nữa là vào tối hôm trước khi Lâm Chiêu rơi lầu tử vong, cô ấy đã nắm chặt tay Lộc Kim Triều và nói với cô vài câu vô cùng kỳ lạ.

“Tiểu Lộc, cậu có tin trên thế giới này thật sự có ma quỷ không?”

“Dù cậu có tin hay không thì cũng phải nhớ cho kỹ, tớ không hại cậu.”

“Thứ tớ để lại nằm ở khu ga ngầm ga tàu hỏa, quầy gửi đồ số 504. Mật mã là 144.”

Khi đối mặt với cảnh sát để phối hợp điều tra, Lộc Kim Triều cũng không hiểu vì sao mình lại không thể nói ra những lời đối thoại kỳ quái ấy. Mỗi lần lời vừa lên đến miệng thì cổ họng cô lại như bị thứ gì đó bóp chặt khiến cô hoàn toàn không thể tiếp tục nói.

Cuối cùng, cái chết của Lâm Chiêu được kết luận là tự sát. Camera giám sát ghi lại rất rõ toàn bộ quá trình cô ấy rời khỏi ký túc xá lúc đêm khuya, leo lên sân thượng rồi nhảy xuống.

Chỉ có điều, trong giới sinh viên vẫn âm thầm lan truyền một lời đồn. Nghe nói trước khi nhảy từ sân thượng xuống Lâm Chiêu đã do dự giằng co rất lâu, hơn nữa tư thế khi rơi xuống cũng vô cùng kỳ lạ, giống như bị thứ gì đó đẩy từ phía sau.

Nhưng suy cho cùng thì đó cũng chỉ là lời đồn, không có ai dám khẳng định mình đã tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Ban đầu, Lộc Kim Triều vẫn chưa hiểu “đồ vật” mà Lâm Chiêu nhắc đến rốt cuộc là gì, cho đến khi cô phát hiện ra “bùa hộ mệnh” của mình đã biến mất.

Gọi là bùa hộ mệnh cũng không hoàn toàn chính xác. Thực chất đó là di vật mà cha mẹ để lại cho cô, một tấm da dê cỡ bằng bàn tay.

Kết hợp với việc bản thân hoàn toàn không thể nói ra “lời trăng trối” của Lâm Chiêu cho bất kỳ ai, Lộc Kim Triều bắt đầu cảm thấy mọi chuyện dường như đang trở nên vô cùng quỷ dị.

Nhưng dù thế nào đi nữa, tấm bùa ấy cô nhất định phải lấy lại.

Trong thành phố Vân Thành chỉ có một nhà ga tàu hỏa đang hoạt động. Khi Lộc Kim Triều đến nơi, dù không phải ngày lễ hay kỳ nghỉ trong ga vẫn có rất nhiều người qua lại.

Sau khi chuẩn bị kỹ lưỡng cô đi xuống khu ga ngầm, trước khi xuống cô liếc nhìn camera giám sát trên đầu rồi nhìn sang nhân viên an ninh đứng cách đó không xa sau đó mới tiến đến khu quầy gửi đồ và tìm đúng ngăn mà Lâm Chiêu đã nói.

Cô nhập mật mã.

Mật mã chính xác.

Cánh cửa ngăn tủ bật mở với một tiếng “cạch”.

Ánh mắt Lộc Kim Triều nhìn vào bên trong và thấy đồ vật được đặt trong đó rất ít, chỉ có một tấm da dê màu nâu cỡ bằng bàn tay và một tấm card màu trắng.

“Trên đó có chữ gì sao?”

Cô lấy cả hai món đồ ra. Tấm thẻ đặt chồng lên tấm da dê, kích thước gần giống một tấm vé tàu hỏa. Thế nhưng bề mặt lại trống trơn không có bất kỳ ký tự nào.

Ngay lúc Lộc Kim Triều còn đang nghi ngờ thì đầu ngón tay cô đột nhiên đau nhói giống như bị kim đâm. Ngay giây tiếp theo, cảnh tượng hệt như trong phim khoa học viễn tưởng xảy ra trước mắt cô.

Tấm card trắng cô đang cầm bắt đầu đổi màu.

Những hoa văn đen trắng dần lan ra khắp bề mặt. Chỉ trong chớp mắt tấm card trắng tinh ban đầu đã biến thành một tấm vé tàu hỏa màu đen, kiểu dáng cũ kỹ và toát lên cảm giác quỷ dị.

“Vé tàu hỏa?”

Lộc Kim Triều cúi đầu nhìn kỹ. Quả thật đó là một tấm vé tàu. Trên vé có rất nhiều thông tin kỳ quái, trông giống như một trò đùa ác ý hoặc đạo cụ trong phim kinh dị. Điều khiến cô cảm thấy khó chịu nhất là trên tấm vé ấy đang khắc tên của cô.

“Vé tàu hạng đinh, ga Vân Thành đến... Thái Lan?”

Đùa kiểu gì vậy?

“Thời gian xuất phát là nửa tiếng sau, lại còn là vé không có chỗ ngồi.”

Số tiền hiển thị là 100, phía dưới ghi rõ: [Chỉ có hiệu lực cho chuyến tàu trong ngày.]

Toàn bộ thông tin trên vé chỉ có vậy. So với vé tàu bình thường thì thiếu không ít nội dung, lại thêm màu sắc quỷ dị khiến nó trông giống hệt một tấm vé dẫn thẳng xuống âm phủ.

“Mình đang nghĩ linh tinh cái gì thế này.”

Không nói đến chuyện trên đời này có thật sự tồn tại ma quỷ hay không, chỉ riêng việc tấm vé này ghi hành trình từ Vân Thành đến Thái Lan thôi cũng đã quá vô lý.

Trong lúc cô còn đang suy nghĩ, cơn đau ở đầu ngón tay đã biến mất từ lúc nào giống như chỉ là ảo giác. Lộc Kim Triều cầm vé tàu lên định lật sang mặt sau xem thử, thế nhưng ngay khi nhấc vé lên và nhìn thấy tấm da dê bên dưới, ánh mắt cô bỗng chốc khựng lại.

Tấm da dê vốn dĩ không hề có chữ, vậy mà lúc này trên đó lại xuất hiện thêm một dòng.

[Cậu có tin là trên đời này có ma quỷ không?]

Sắc mặt Lộc Kim Triều lập tức trở nên khó coi. Theo phản xạ cô cho rằng đây là do Lâm Chiêu làm, bởi vì tối hôm đó chính Lâm Chiêu đã nắm tay cô và hỏi những câu như vậy.

Tấm da dê đối với cô mang ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Suốt nhiều năm nay, Lộc Kim Triều luôn mang nó bên mình và bảo quản rất cẩn thận. Vậy mà lúc này trên đó lại bị người ta viết chữ bằng mực đỏ. Làm sao cô có thể giữ được bình tĩnh cho nổi?

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ.

Thứ mà cô nghĩ là mực đỏ bỗng nhiên tan ra, giống như máu tươi đang thấm dần từ bề mặt tấm da dê. Một lượng lớn chất lỏng màu đỏ chảy vào trong da rồi biến mất hoàn toàn, chỉ để lại hai chữ lớn đỏ tươi.

[Có quỷ.]