Chương 28

"Hả?" Xích Ngọc hoàn toàn hoang mang.

"Ai da!" Lưu Thừa hét lên thảm thiết.

Lúc này, mọi người mới phát hiện ra Lưu Thừa đã lăn từ trên cầu thang xuống.

Cuộc đoàn tụ xúc động nhận lại chủ nhân đang diễn ra tốt đẹp, bỗng bị phá vỡ trong chốc lát. Lệ Tín cau mày, không vui ra mặt, nói với Thường Vô và Thường Hữu: "Đứng lên trước đi. Anh ấy không còn nhớ chuyện khi còn sống nữa, mấy việc này để sau. Giờ lo xử lý chuyện nhà họ Lưu cái đã."

Thường Vô và Thường Hữu đồng thanh "dạ" một tiếng, miễn cưỡng buông tay ra, một người đi đỡ Lưu Thừa, người còn lại thi pháp phá giải pháp thuật của nữ quỷ, căn nhà lập tức sáng bừng trở lại.

Lưu Thừa được dìu lên ghế sofa, thở hổn hển, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn.

Xích Ngọc nghĩ đến thân phận của mình, khẽ nói với Lệ Tín: "Tôi không tiện xuất hiện trước mặt người sống, cậu hỏi đi, tôi ra chỗ tối trước đã."

Lệ Tín khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Xích Ngọc.

Hắn sợ, sợ chỉ cần quay đầu đi là Xích Ngọc sẽ quay về Minh giới.

"Anh… không đi sao?" Lệ Tín muốn xác nhận lại.

Xích Ngọc gật đầu: "Lần này tôi lên đây là để tìm cậu. Minh Đế đã cho phép tôi ở lại dương gian một thời gian, nên xử lý xong việc ở đây đã. Tôi cũng sẽ báo về Minh giới, bảo họ cử người lên bắt nữ quỷ này."

Nghe được câu trả lời rằng Xích Ngọc sẽ không rời đi, trên mặt Lệ Tín hiện lên nụ cười hiếm thấy: "Được, em sẽ làm nhanh thôi."

Xích Ngọc khẽ gật đầu, rồi đi đến góc phòng ít ánh sáng, thi triển pháp thuật ẩn thân để Lưu Thừa không nhìn thấy mình.

Lệ Tín vẫn chưa yên tâm, liếc mắt ra hiệu cho Thường Vô và Thường Hữu. Hai anh em hiểu ý ngay, gật đầu vui vẻ rồi chạy đến chỗ Xích Ngọc đang ẩn thân, chia ra đứng hai bên làm hộ pháp.

"Chủ nhân, bọn em sẽ bảo vệ anh."

Xích Ngọc quan sát hai anh em họ, vừa nhìn đã biết là yêu, nhưng khí tức trên người lại rất thuần khiết, không có chút tà khí nào.

Anh liếc nhìn về phía Lệ Tín, sợ làm phiền hắn hỏi chuyện, bèn hạ giọng hỏi hai người: "Hai cậu là yêu từ loài gì hóa thành vậy?"

Thường Hữu quay lại, ánh mắt phức tạp, vừa có đau thương vừa có vui mừng, trông có vài phần giống ánh mắt Lệ Tín lần đầu gặp anh, nhưng thuần khiết hơn nhiều.

"Bẩm chủ nhân, bọn em là hai con nai hoa ngày xưa anh nhặt về từ trong núi. Chính anh đã đặt tên cho bọn em là Thường Hữu và Thường Vô." Thường Hữu kính cẩn đáp.