Chương 4

Ánh nến chập chờn, đèn cung đình ánh đỏ ấm áp, mùi long diên hương có phần xa lạ chợt xộc thẳng vào chóp mũi Nguyễn Hàm Chương.

Hàng mi đen dài của Nguyễn Hàm Chương run nhẹ, đôi môi đỏ khẽ mím, dè dặt ngẩng đầu.

Một đôi mắt đen sâu thẳm lập tức hiện ra trước mắt.

Hoàng đế trẻ tuổi thân hình cao ráo, vai rộng eo thon, khuôn mặt tuấn mỹ khiến người ta khó lòng rời mắt, nhất là nụ cười như có như không kia, thật sự khiến lòng người xôn xao.

Nguyễn Hàm Chương thoáng hoảng hốt, phát hiện đuôi mắt hắn có một nốt ruồi lệ, khiến gương mặt vốn anh tuấn ấy tăng thêm phần quyến rũ động lòng người.

Vị Hoàng đế bệ hạ này toát ra một loại khí chất rất đặc biệt

Nói lạnh thì không lạnh, nói ấm cũng chẳng ấm hẳn, giữa đôi mày lộ ra vẻ ngạo nghễ bất kham, thế nhưng nụ cười trên mặt lại bình dị dễ gần.

Nguyễn Hàm Chương không biết diễn tả thế nào, trong lòng nàng bỗng chốc vang lên hồi chuông cảnh báo.

Cuộc đời Cảnh Hoa Diễm thoạt nhìn bình lặng, chưa từng có sóng gió, nhưng năm hắn lên bốn tuổi đã mất mẹ, lại có thể kế thừa ngôi vua với thân phận đích trưởng tử của nguyên hậu - chính điều ấy đã nói lên rất nhiều chuyện.

Không thể xem thường, cũng chẳng thể tùy tiện lừa phỉnh.

Trong lúc Nguyễn Hàm Chương lơ đễnh, người đó đã tiến đến gần ngay trước mắt.

Đôi mắt đào hoa sâu thẳm của Cảnh Hoa Diễm chăm chú quan sát khuôn mặt nàng, dường như đang đánh giá giá trị của nàng.

Tài nữ số một Thanh Châu, mỹ nhân tuyệt thế nổi danh nhất trong kỳ tuyển tú năm Nguyên Huy thứ năm, vị đích trưởng nữ trong phủ Đại Lý Tự Khanh này quả thật sở hữu dung mạo yêu kiều, đẹp như tiên nữ giáng trần.

Vì động tác ngẩng đầu của nàng mà trung y bị xê dịch, để lộ làn da trắng mịn bên dưới. Xương quai xanh mảnh mai khẽ rung theo hơi thở làm lòng người xốn xang.

Mỗi cử chỉ đều vừa phải, hoàn mỹ.

Cảnh Hoa Diễm rũ mắt nhìn vẻ ngây ngô và e thẹn trong mắt nữ tử, đột nhiên bật cười: "Nguyễn Tài nhân?"

Nguyễn Hàm Chương mím đôi môi đỏ, e ấp hé miệng lộ hàm răng trắng tinh.

"Bệ hạ, thϊếp là Hàm Chương."

Cảnh Hoa Diễm nhướng mày, vung áo bào xoay người ngồi sát bên Nguyễn Hàm Chương. Cánh tay dài của hắn duỗi ra, ôm trọn vòng eo thon thả vào lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, thân hình mềm mại như không xương của Nguyễn Hàm Chương đã ngã vào lòng ngực rộng lớn của hắn.

Hương thơm trên người nữ tử hơi hỗn tạp, bên cạnh hương hoa tường vi còn thoang thoảng mùi nước hoa hồng. Theo hơi thở của nàng, mùi hương ấy từ từ lan tỏa trên làn da trắng ngần.

Cảm nhận sự mảnh mai trong tay, Cảnh Hoa Diễm hơi nhướng mày. Cánh tay hắn dài rộng, đủ để ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của nàng.

Gầy quá.

Nhưng nàng không nên gầy yếu đến thế.

Cảnh Hoa Diễm cụp mắt, chăm chú nhìn lớp lông tơ rung động trên cổ nàng, giọng điệu bất giác trở nên dịu dàng.

"Chuẩn bị đi."

Hàng mi dài của Nguyễn Hàm Chương run run, nàng nghiêng mặt, gò má non mềm tựa như vô tình lướt qua cánh môi Cảnh Hoa Diễm.

Hơi thở cả hai lập tức giao hòa trong thoáng chốc.

Ánh mắt Cảnh Hoa Diễm sâu thêm, hắn nghiêng người về phía trước, hai người cứ thế ngã xuống lớp chăn gấm mềm mại.

"Đừng sợ..." Đột nhiên hắn nói.

Nguyễn Hàm Chương mở to mắt, ngước nhìn nam nhân trước mặt, khóe mắt ửng hồng.

Trong mắt nàng dường như chỉ có sự si mê và yêu thương, giống như con thỏ nhỏ yếu ớt vô hại, lặng lẽ dâng mình trước mặt nam nhân.

"Bệ hạ..." Giọng Nguyễn Hàm Chương nhỏ nhẹ, quyến rũ tận xương: "Bệ hạ, xin ngài thương tiếc thϊếp."

Bầu không khí nhanh chóng trở nên ướŧ áŧ.

Cảnh Hoa Diễm giật mạnh màn trướng. Khi tấm trướng bách tử thiên tôn(*) từ từ buông xuống, ánh đèn bị ngăn lại bên ngoài, thứ cuối cùng lộ ra là đôi môi của hai người đang quấn quýt triền miên.

(*) là màn giường cát tường, tượng trưng cho con cháu đông đúc, dòng dõi hưng thịnh.(ảnh minh họa)Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Tận - Chương 4Một lúc lâu sau, mãi đến khi tim đèn nổ lách tách, từ bên trong mới thoáng vọng ra tiếng nghẹn ngào.

"Bệ hạ, đến giờ rồi ạ."

Giọng nói run run, tựa như giọt sương sớm bị gió vùi giập, trượt khỏi cánh hoa theo cơn gió cuốn.

"Không gấp..." Giọng nam nhân trầm thấp, khàn khàn: "Còn sớm."

"Ưʍ."

Ngay sau đó, chẳng còn tiếng động nào nữa.

Mãi đến cuối cùng, khi tiếng nức nở vang lên, màn trướng mới ngừng lắc lư.

Trên chiếc giường bát bộ sàng(*), đôi mắt nữ tử đong đầy lệ nóng, dáng vẻ tủi thân nép vào ngực nam nhân, nghẹn ngào không thốt nên lời.

*Bát bộ sàng: loại giường truyền thống Trung Quốc có kiến trúc phức tạp, giống như một căn phòng nhỏ với trướng, bậc thang và không gian riêng biệt. (ảnh minh họa, nguồn: baidu)Quý Phi Nương Nương Vinh Sủng Bất Tận - Chương 4Cảnh Hoa Diễm ôm nàng, hiếm khi lộ vẻ thỏa mãn no đủ.

Tâm trạng hắn khá tốt nên nói thêm vài câu: "Mấy hôm nay vào cung đã quen chưa?"

Nguyễn Hàm Chương cố nén nước mắt, mất một lúc mới khàn giọng đáp: "Trong cung rất tốt."

"Rất tốt?"

Cảnh Hoa Diễm bật cười, không hỏi thêm về chủ đề này. Hắn im lặng một lúc, chợt nói: "Chưa đầy một tháng nữa là sinh thần của Nguyễn ái khanh nhỉ?"