Chương 2

Bộ dạng sợ sệt yếu đuối của nàng khiến Bội Lan rất chướng mắt.

Nếu không phải trời xui đất khiến, ả tiện nhân này trông giống tiểu thư đến sáu bảy phần, thì sao có thể dùng ả để giả mạo tiểu thư tiến cung tranh sủng.

Một đầu ngón tay của ả cũng chẳng sánh được với đại tiểu thư.

Nhớ đến lời căn dặn của phu nhân và lão gia, Bội Lan hít sâu một hơi, miễn cưỡng mỉm cười.

"Hôm nay phải thị tẩm, Tài nhân đừng làm những việc này nữa. Đã chuẩn bị sẵn nước nóng rồi, Tài nhân tắm đi."

Nói đến đây, nàng ta nói: "Nô tỳ sẽ hầu hạ Tài nhân."

Cả người Nguyễn Hàm Chương không một tấc vải, tóc đen buông dài phủ lên chiếc cổ trắng nõn, trượt xuống xương quai xanh rồi rơi vào lớp đệm mềm mại như mây.

Xuống chút nữa là vòng eo mảnh chẳng đầy một vòng tay.

Môi son như quả anh đào, vòng eo mềm mại như cành liễu non, eo thon của Nguyễn Hàm Chương thanh tú như cổ thon của bình hoa mai bằng sứ trắng, vừa khít một vòng tay.

Bội Lan nhìn nàng bằng ánh mắt giống hệt những ma ma ở Dật Hương Các.

Khinh miệt mà lại hài lòng.

"Tài nhân, hôm nay là may mắn của ngươi."

Giọng nàng ta hòa nhã hiếm thấy, lộ vẻ từ bi của bậc trưởng bối: "Nếu còn ở lại nơi cũ, làm sao Tài nhân có được vinh hoa phú quý như hôm nay?"

Lời nói ẩn ý, chỉ hai người họ hiểu.

Đúng vậy, nếu còn ở lại Dật Hương Các thì Nguyễn Hàm Chương với thân phận "Ngựa gầy Dương Châu" sớm muộn gì cũng trở thành món đồ cho trăm người giày vò, làm sao có cơ hội tiến cung làm phi, chỉ hầu hạ một người.

Huống chi người đó còn là Hoàng đế.

Với Nguyễn gia, việc chọn nàng làm người thay thế chẳng những là sự ban ơn, mà còn là diễm phúc của nàng.

Nguyễn Hàm Chương cúi đầu, hơi ngượng ngùng nhưng đầy cảm kích.

"Đa tạ lão gia và phu nhân, cũng đa tạ cô cô đã quan tâm ta suốt thời gian qua..." Nàng dừng lại giây lát, giọng rất thành khẩn: "... Ta sẽ hết lòng hầu hạ bệ hạ, để Nguyễn gia càng thêm vẻ quang."

Bội Lan khinh miệt liếc nhìn nhìn, giọng vẫn rất hiền hòa: "Ngươi biết thì tốt, sau này nhị tiểu thư vào cung, tỷ muội hai người liên thủ, ngày tháng tiếp theo đều là những ngày tốt lành."

Mà nhị tiểu thư kia... mới chính là Nguyễn Hàm Chương thật sự.

Nguyễn Hàm Chương thầm cười lạnh, nói: "Mong rằng tiểu thư sớm bình phục."

Tắm rửa xong xuôi, cuộc đàm thoại này cũng bị xua tan theo dòng nước.

Mặt trời chiếu rọi suốt cả ngày dài cuối cùng cũng từ từ trườn về phía Tây, khuất dạng sau tầng mây biến ảo.

Nguyễn Hàm Chương rất căng thẳng, ăn uống chẳng được bao nhiêu, mà khi chờ thị tẩm cũng không thể ăn nhiều nên nàng chỉ ăn chút cháo kê táo đỏ và một miếng há cảo tôm thuỷ tinh.

Chỉ sau một chốc lơ đễnh, hoàng hôn đã buông xuống.

Ánh chiều tà dát vàng rực rỡ, bóng đêm dần dần bao trùm.

Toàn bộ Ngọc Kinh chìm trong sắc đỏ ấm của ráng chiều, Trường Tín Cung nguy nga cao lớn sừng sững giữa ranh giới trời đất, lặng lẽ nhìn lại toàn bộ ngày xuân.

Hôm nay là lần đầu thị tẩm, Bội Lan rất tận tâm, nàng ta và Hồng Tụ điềm tĩnh tất bật chuẩn bị, cuối cùng chọn cho Nguyễn Hàm Chương một bộ xiêm y lụa Hương Vân màu đỏ hồng.

Làn da trắng như ngọc của Nguyễn Hàm Chương kết hợp với sắc đỏ hồng ấy càng tăng thêm phần quyến rũ.

Thanh Đại khéo tay, búi tóc kiểu hoa mẫu đơn cho nàng, cài thêm chiếc trâm "Hỉ tước đăng mai", chuỗi tua ngọc trai khẽ lay cạnh đôi tai tròn mịn.

Quả thật là quốc sắc thiên hương.

Nàng đứng đó, hệt như bức tranh tiên nữ.

Bội Lan rất hài lòng, nàng ta quan sát trên dưới rồi nhẹ nhàng chấm nhẹ son lên môi nàng, nói: "Tài nhân xinh đẹp thế này, ai nhìn mà chẳng động lòng?"

Khắp Đường Lê Các tràn ngập không khí hân hoan, Nguyễn Hàm Chương xinh đẹp vô song, ắt hẳn sẽ được sủng ái, thăng tiến từng bước, hưởng trọn vinh hoa phú quý.

Nguyễn Hàm Chương mỉm cười, nét cười mang ba phần e lệ, hai phần mong đợi, nói: "Đi thôi, cô cô."

Bội Lan liền tiến lên dìu nàng rời khỏi Các.

Nguyễn Hàm Chương là đích trưởng nữ của Đại Lý Tự Khanh, nhập cung tham dự tuyển tú vào tháng Hai năm Nguyên Huy thứ năm, sau khi kết thúc một tháng học lễ nghi, ba ngày trước đã được phong tòng lục phẩm Tài nhân và được bố trí vào ở Đường Lê Các phía sau Thính Tuyết Cung thuộc Đông Lục Cung.

Đương kim Hoàng thượng Cảnh Hoa Diễm mang phong thái oai phong lẫm liệt, tuổi trẻ tài hoa, vừa tròn hai mươi ba tuổi. Hắn là đích trưởng tử của tiên đế, mười tuổi liền được phong Thái tử, suôn sẻ vững bước lên ngai vàng. Từ các vị hoàng thúc, cô mẫu cho đến các hoàng đệ, công chúa, ai ai cũng phải cúi đầu thần phục.

Hoàng thượng đăng cơ năm năm, đây là lần tuyển tú thứ hai. Ban đầu, Nguyễn Hàm Chương được sắp xếp ở điện phụ phía Tây của hậu điện thuộc Thính Tuyết Cung, song chủ vị của Thính Tuyết Cung là Mộ Dung Tiệp dư đột nhiên bệnh nặng cần tĩnh dưỡng, vì vậy Nguyễn Hàm Chương mới bị dời đến Đường Lê Các ở góc Đông Bắc.

Tuy cùng thuộc Thính Tuyết Cung nhưng Đường Lê Các lại sáng sủa hơn. Nơi đây thông thoáng, rộng rãi, bày trí tao nhã, thực chất còn tốt hơn cả điện phụ phía Tây. Những năm trước, người sống ở đây đa phần là phi tần có phân vị tầm trung.

Đây là ân điển, Nguyễn gia nào dám ý kiến.

Nguyễn Hàm Chương dẫn Bội Lan đi qua cửa bên, đi dọc theo hành lang đến Thùy Hoa Môn, chuẩn bị xuyên qua tiền điện rời khỏi Thính Tuyết Cung.

Chiếc kiệu nghênh hỉ đón Tài nhân đã đợi sẵn ngoài cửa cung, chỉ chờ nàng xuất hiện.

Nguyễn Hàm Chương cười nhẹ, dáng điệu đoan trang, lưng thẳng, bước đi thong dong tao nhã.

Đột nhiên, Nguyễn Hàm Chương khẽ hít mũi, nghiêng đầu hỏi Bội Lan: "Cô cô có mang nước hoa tường vi không?"

Bội Lan ngẫm lại rồi đáp: "Đem rồi, Tài nhân yên tâm."

Dứt câu, tâm trí của Bội Lan liền trôi dạt sang chuyện khác, không chú ý đường đi dưới chân.

Vừa mới bước qua Thùy Hoa Môn, Bội Lan chợt bước hụt chân, cảm giác dưới chân nhẹ bẫng, cả người đổ nhào về trước.

"Cô cô!"

Nguyễn Hàm Chương vươn tay đỡ đối phương theo phản xạ, vừa kịp nắm lấy cánh tay Bội Lan thì cả hai người đã mất thăng bằng, ngã sang một bên.