Chương 1

"A Nhiễm, đừng tin ai hết, phải dựa vào chính bản thân mình!"

Tiếng kêu gào khàn đặc vang vọng bên tai, không thể xua tan được đôi mắt đỏ ngầu chết không nhắm mắt của mẫu thân.

Nguyễn Hàm Chương giật mình mở mắt.

Trán nàng rịn một lớp mồ hôi lạnh, rõ ràng đang là tiết trời đầu xuân tháng Ba, song vẫn khiến tay chân lạnh toát.

Lâu lắm rồi nàng không gặp ác mộng, mỗi lần ác mộng ùa về, trái tim nàng lại đập thình thịch không sao yên được.

Nguyễn Hàm Chương khép chặt đôi mắt, cố gắng điều chỉnh hô hấp, không để Bội Lan cô cô đang canh gác bên ngoài phát hiện manh mối.

Đúng lúc này, một giọng nói đầy vẻ vui mừng truyền đến.

"Cô cô, có tin vui lớn!"

Bội Lan nghiêm nghị quát mắng: "Câm miệng, chẳng biết phép tắc gì cả."

Tiểu cung nữ Thanh Đại sợ hết hồn, vội dừng bước, rón rén bước vào tẩm điện.

Bức bình phong hoa mẫu đơn che khuất tầm nhìn, rèm châu khẽ lay, nàng ấy chỉ thấy một bóng dáng gầy gò trong chiếc áo bối tử(*) màu xanh thẫm phía sau rèm châu.

(*) Bối tử 褙子 là áo khoác ngoài dài truyền thống (phổ biến thời Tống, Minh, Thanh) có vạt áo mở song song ở phía trước và thường có đường xẻ tà từ eo hoặc nách

Đó là Bội Lan cô cô, người bồi giá vào cung cùng Nguyễn Tài nhân.

Thanh Đại không hề chần chừ, bước nhanh đến gần Bội Lan cô cô, không nén được vui mừng: "Cô cô, bệ hạ lật bài của tiểu chủ!"

Bội Lan không biểu hiện cảm xúc, nàng ta bình thản đáp một tiếng, suy nghĩ một lúc rồi truyền lệnh: "Bảo các cung nhân lập tức chuẩn bị váy áo trang sức, Tài nhân tiểu chủ thích nước hoa tường vi, nhớ chuẩn bị sớm."

"Dạ!"

Thanh Đại đáp xong vẫn không kìm được vui mừng, hăm hở nói: "Trong số tú nữ vào cung năm nay, tiểu chủ của chúng ta là người đầu tiên được lật bài, quả nhiên bệ hạ yêu thích tiểu chủ."

Đây quả thực là chuyện vui.

Không chỉ là sự ưu ái dành cho Nguyễn Hàm Chương mà còn là ân sủng dành cho Nguyễn gia, vì thế gương mặt Bội Lan cô cô cũng thoáng vẻ tươi cười.

"Biết thì tốt, nhớ chuẩn bị cho chu đáo, đừng khiến tiểu chủ mất mặt."

Sau khi Thanh Đại lui ra, tẩm điện lại trở nên yên ắng.

Bội Lan đứng dậy, bước đến trước giường, đưa tay vén tấm màn dày thêu họa tiết dây nho.

Ánh nắng chói gắt tràn vào, nàng ta hoàn toàn không quan tâm đến thân thể "Tiểu thư" sau màn trướng, lạnh lùng cất lời: "Nghe hết rồi chứ?"

Nguyễn Hàm Chương từ từ ngồi dậy. Qua khe hở của màn trướng, nàng nhìn thấy khung cảnh rực rỡ của buổi trưa ngày xuân bên ngoài.

Nắng vàng óng ả, bóng cây đung đưa, gió nhẹ lùa qua rừng trúc ngoài cửa sổ, tạo nên âm thanh xào xạc.

Bên trong tẩm điện phảng phất mùi trầm ngọt và ấm giúp lòng người dễ chịu, loại trầm này được chuyển đến từ phương xa, là loại hương liệu quý giá mới xuất hiện vài năm gần đây.

Tháp quý phi được làm từ gỗ hoàng hoa lê nguyên khối, chạm khắc hoa bốn mùa, toát lên vẻ trang nghiêm nhã nhặn. Trong chiếc lò đốt hương Bác Sơn được chế tác tinh xảo bằng cách tráng men và khảm sợi kim loại, hương thơm lặng lẽ lan tỏa, làn khói lượn lờ nhẹ nhàng, tạo nên một khung cảnh thanh nhã, dễ chịu.

Toàn bộ tẩm điện đều do chính tay Bội Lan bố trí, tràn ngập khí chất cao quý và khuôn phép của tiểu thư thế gia.

Tất cả đều xa lạ với nàng.

Nguyễn Hàm Chương trông hệt như vừa mới thức giấc, cả người mơ màng, giọng khàn khàn hỏi: "Sao thế?"

Giọng nàng êm ái ngọt ngào, quyến rũ đến tận xương tủy, quả là chất giọng oanh vàng hiếm có.

Bội Lan cụp mắt, ánh mắt lạnh lẽo lộ rõ sự chán ghét.

"Đừng quên thân phận của ngươi, phải hầu hạ bệ hạ đúng mực, làm tròn bổn phận Nguyễn Tài nhân."

Dường như lúc này Nguyễn Hàm Chương mới bừng tỉnh, mặt nàng ửng đỏ, e thẹn cúi đầu: "Cô cô yên tâm, ta biết mà."

Mái tóc đen tuyền rủ xuống, che khuất đôi mắt chứa đầy vẻ giễu cợt của nàng.

Nhìn dáng vẻ của nàng, trong lòng Bội Lan ghê tởm tột cùng, dường như chỉ liếc thêm một chút thôi cũng thấy bẩn mắt.

"Hạng tiện nhân."

Nàng ta thấp giọng rủa, rất hài lòng khi thấy nữ tử yểu điệu lả lướt ấy khẽ run rẩy.

Bội Lan buông tay, để mặc màn trướng rủ xuống: "Tài nhân mau dậy đi, hôm nay phải dùng bữa tối sớm hơn, dùng xong thì đến Đan Nhược Điện bạn giá."

Nguyễn Hàm Chương rũ mắt nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của mình. Đột nhiên, mười ngón tay nàng khép lại, siết chặt thành nắm đấm.

Vậy thì... bắt đầu từ hôm nay.

Tất cả những kẻ mắc nợ nàng, phụ nàng, hại nàng, nàng sẽ đích thân đòi lại từng món một.

Nguyễn Tài Nhân đứng dậy.

Cả Đường Lê Các nhộn nhịp hẳn lên.

Thanh Đại và Hồng Tụ hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục rồi vấn tóc đơn giản, sau đó dâng bát canh ngân nhĩ hạt sen để nàng nhuận giọng.

Nguyễn Hàm Chương ngồi xuống tháp quý phi, ăn bát ngân nhĩ hạt sen rồi yên lặng thêu thùa.

Kỹ năng thêu của nàng ở mức cơ bản, chỉ biết những kiểu dáng thông thường, không thể sánh với đại tiểu thư Nguyễn gia - người nổi danh thông tuệ khắp Thanh Châu.

Bội Lan cô cô tất bật tới lui, sau khi quay về tẩm điện, nhìn thấy chiếc khăn trong tay nàng, nàng ta hờ hững nói: "Thêu xong thì cất đi, đừng để người ta thấy mà hỏng danh tiếng của tiểu thư."

Nguyễn Hàm Chương thoáng sựng lại, dè dặt cúi đầu.

"Vâng."