Đúng lúc đó, Thái thị cùng Tống Tam gia xuất hiện. Thái thị thậm chí chẳng buồn liếc Tống Vân Chiêu lấy một cái, chỉ quay sang trượng phu mỉm cười nói: “Lần này chuyện của Thanh Hạm được như vậy, cũng nhờ tỷ tỷ ta giúp đỡ không ít. Chờ mọi việc thành công, chúng ta nhất định phải cảm ơn tỷ ấy thật tốt.”
Tống Tam gia gật đầu, đang định mở miệng thì đám con cái đã đứng dậy hành lễ. Hắn nuốt lời lại, cười ha hả: “Đều ngồi xuống đi. Ngày thường ai cũng bận, hiếm khi cả nhà được cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Tống Tam gia là người ôn hòa, quan tâm từng đứa con một. Sau khi hỏi han tình hình học hành của hai con trai, cuối cùng ánh mắt mới rơi lên người Tống Vân Chiêu: “Hôm nay ra ngoài chơi có vui không?”
Tống Vân Chiêu lập tức tỏ vẻ ngoan ngoãn, đôi mắt cong cong, cười rạng rỡ: “Rất vui ạ. Kinh thành quả nhiên phồn hoa hơn Nam Vũ nhiều. Hôm nay con đi nghe đọc sách ở Tam Nguyên Lâu, uống trà, dạo phố một vòng. Sau này nếu cha rảnh, con mời cha đi dùng trà nhé.”
Tống Tam gia bật cười: “Tiền tiêu vặt của con cứ giữ lại mà dùng, chỉ cần chơi vui là được. Nhưng nhớ, kinh thành không như Nam Vũ, đừng ra ngoài quá thường xuyên.”
Tống Vân Chiêu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, con nghe lời cha.”
Tống Thanh Hạm nhìn cảnh cha con họ thân thiết, sắc mặt càng thêm khó coi. Nghĩ đến chuyện mình vừa làm cha tức giận, nếu không nhờ mẫu thân cầu xin, chỉ sợ việc tham gia tuyển tú đã bị trì hoãn. Nàng ta đành phải nuốt cục tức này xuống, cố tỏ ra không để tâm.
Nếu sau này vào cung thành công, nàng ta nhất định sẽ lấy lại tất cả những gì hôm nay phải chịu đựng.
Thái thị thấy sắc mặt con gái không tốt, đảo mắt nhìn sang Tống Vân Chiêu, rồi quay sang Tống Tam gia, dịu dàng nói: “Lão gia, chuyện học hành của Dụ Việt và Dụ Minh không thể lơ là, phải tìm cho bọn trẻ một lão sư thật giỏi. Phụ thân thϊếp bên kia có quen mấy người, khi nào tiện nhờ lão gia xem qua một chút.”
Tống Tam gia vốn rất coi trọng chuyện học của các con, nghe vậy lập tức nghiêm túc đáp: “Việc này nên làm. Ta sẽ đích thân tới thăm nhạc phụ, nhạc mẫu.”
Thái thị vui vẻ nói: “Nhị lão đã nhắc tới lão gia mấy lần rồi, nghe vậy ắt sẽ rất vui.” Bà ta ngừng một chút, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn: “Nhân tiện lần này Thanh Hạm cũng có chút kết quả, ngày mai thϊếp định đưa con bé về nhà mẹ đẻ một chuyến. Tình hình trong cung thϊếp không nắm rõ, may mà bên ngoại còn chút tin tức. Hỏi thăm kỹ rồi cũng đỡ để con bé vào cung mà phải chịu khổ.”
Tống Tam gia gật đầu: “Như vậy là tốt nhất.” Hắn quay sang dặn Tống Thanh Hạm: “Ngày mai về nhà ngoại, con không được tự cao tự đại, lời nói cử chỉ đều phải cẩn trọng, phải biết điều, biết lễ phép, nghe chưa?”
Tống Thanh Hạm cười mà như không cười, trong lòng nghẹn một bụng tức. Với Tống Vân Chiêu thì ân cần hỏi han, tới lượt nàng ta lại toàn là răn dạy. Nhưng nhớ đến lời căn dặn của mẫu thân, nàng ta vẫn cố nén giận, gật đầu đáp lời.
Bữa cơm này, nàng ta ăn đến nghẹn cả họng.
Thái thị nhìn con gái không vui, liếc Tống Vân Chiêu một cái, rồi quay sang Tống Tam gia: “Lão gia, dù Thanh Hạm vào cung, bên người cũng nên mang theo ít bạc. Dù sao cũng không giống như gả chồng. Thϊếp nghĩ, đưa con bé hai vạn lượng, không biết ý lão gia thế nào?”
Hai vạn lượng?
Tống Vân Chiêu khẽ cong khóe môi, trong lòng lạnh lùng cười: Thái thị đúng là dám mở miệng!
Năm đó trưởng nữ của đại phu nhân gả đi rình rang thế nào cũng chỉ được năm ngàn lượng hồi môn.
Huống hồ, quan lại bình thường gả con gái cũng chỉ hai ba ngàn lượng là cùng. Tống gia dù giàu, nhưng hai vạn lượng vẫn là con số không nhỏ.
Tống Thanh Hạm liếc mắt quan sát Tống Vân Chiêu, chờ mong thấy nàng ghen ghét không cam lòng. Nhưng nhìn mãi, lại chẳng thấy Vân Chiêu nhíu mày lấy một cái.
Ánh mắt nàng ta chuyển động, giả vờ áy náy nói: “Cha mẹ đã vì nữ nhi mà suy tính như vậy, thật sự nữ nhi không có gì để báo đáp. Sau này nữ nhi nhất định sẽ ghi nhớ ân tình trong nhà, không để cha mẹ thất vọng.”
Tống Vân Chiêu nghe giọng điệu mềm mỏng ấy, thật sự muốn phun ngay một ngụm trà vào mặt nàng ta.
Chỉ tiếc, gϊếŧ gà nào cần dùng dao mổ trâu.
Hai vạn lượng? Nằm mơ đi!