Tống Cẩm Huyên nhớ lại lời di nương từng nói, trong lòng không khỏi nghẹn lại. Di nương khi ấy chỉ khẽ thở dài: “Nữ nhân một khi đã già, làm sao tranh nổi với vẻ tươi trẻ của những tiểu cô nương? Nhưng dù cho không cam lòng, cũng chỉ có thể cắn răng mà chịu đựng.”
Đối với thϊếp thất, nhan sắc chính là vốn liếng. Khi còn trẻ đẹp như hoa, tất nhiên được sủng ái muôn phần. Nhưng một khi sắc tàn, sẽ lập tức có người mới chen vào thay thế.
Những lời này, Tống Cẩm Huyên không muốn nói cho Tống Vân Chiêu nghe. Nàng ta dừng lại một lát, rồi như thể vô tình nói: “Di nương ta vốn không phải người toan tính, chỉ là gần đây phu nhân dường như muốn hòa hoãn với phụ thân, nhưng lại không quên chèn ép di nương. Chuyện này, e rằng với Tam muội cũng không phải điều tốt lành gì. Nếu người mới mà phu nhân nâng đỡ được phụ thân yêu thích, chỉ sợ sẽ bịa đặt lời gièm pha bên tai phụ thân, khiến cha con muội nảy sinh hiềm khích.”
Tống Vân Chiêu khẽ liếc nàng ta một cái, rồi mỉm cười: “Nhị tỷ lo xa rồi, ta không sợ chuyện đó.”
Tống Cẩm Huyên biết Tống Vân Chiêu không dễ bị gạt, nhưng thấy nàng không muốn nói thêm nữa, cũng không tiếp tục, dù sao tin tức cũng đã truyền đi rồi.
Hai người cùng đến viện của Thái thị, vừa vào đã thấy Tống Thanh Hạm, sắc mặt hồng hào, xuân phong đắc ý. Nhưng khi ánh mắt nàng ta rơi lên người Tống Vân Chiêu, nụ cười lập tức tắt ngấm, thay vào đó là vẻ khinh miệt rõ rệt.
Tống Vân Chiêu cảm thấy Tống Thanh Hạm đúng là có bệnh, mà còn bệnh không nhẹ.
Nàng thản nhiên ngồi xuống ghế, không buồn chào hỏi ai, hành động này đâm thẳng vào mắt Tống Thanh Hạm, khiến nàng ta tức đến đau cả mắt.
“Tam muội muội bây giờ đúng là có giá rồi ha, quy củ trong phủ càng ngày càng thú vị nhỉ.”
Tống Vân Chiêu chẳng buồn liếc nàng ta một cái, lạnh nhạt đáp: “Mộng tưởng và si tâm vọng tưởng vốn là hai chuyện khác nhau. Có vài người còn chưa ngồi được lên trên mà đã quên mình là thứ gì rồi.”
Tống Cẩm Huyên vội vàng dùng khăn che miệng, che đi vẻ mặt kinh ngạc. Tống Vân Chiêu điên rồi sao?
Nàng ta biết tính tình Tống Vân Chiêu vốn không tốt, miệng lại sắc bén, nhưng bây giờ so với trước kia còn độc địa hơn nhiều. Không thể chọc vào, thật sự không thể chọc vào!
Tống Thanh Hạm bị lời kia đâm trúng tận xương, tức đến phát run, nhưng vẫn cố ép mình nhẫn nhịn, âm thầm tự nhủ: Cứ để ngươi đắc ý thêm vài ngày nữa, chờ ta tiến cung rồi, xem ngươi còn mạnh miệng được bao lâu!
Không khí trong phòng lập tức căng như dây đàn. Tống Vân Chiêu vẫn thản nhiên như không, chỉ có Tống Cẩm Huyên là như ngồi trên đống lửa, còn Tống Thanh Hạm thì cắn chặt môi, không nói thêm một lời.
May thay không lâu sau, Tống Dụ Việt và Tống Dụ Minh cùng nhau bước vào.
Tống Dụ Việt dung mạo tuấn tú, lớn lên rất giống Tống Tam gia. Còn Tống Dụ Minh thì giống Xa di nương nhiều hơn. Hai huynh đệ đứng cạnh nhau, nhìn qua cũng khá nổi bật.
Nhưng trong lòng Tống Vân Chiêu vẫn phẳng lặng không gợn sóng. Khi hai người chào hỏi, nàng chỉ hờ hững đáp lại, chẳng có chút thân thiết nào.
Tống Dụ Minh là con của Xa di nương, không thân thì cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng Tống Dụ Việt là đệ đệ ruột cùng mẹ sinh ra, bao năm qua nhìn nàng bị Thái thị chèn ép, lại chưa từng đứng ra nói đỡ một câu.
Ngược lại, quan hệ giữa hắn và Tống Thanh Hạm lại vô cùng thân thiết.
Tình thân, quả thật có những thứ không thể cưỡng cầu.
Tống Dụ Việt ngồi cạnh Tống Thanh Hạm, chăm chú nghe nàng ta kể chuyện trong Bá phủ, thỉnh thoảng còn gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Tống Vân Chiêu chỉ cảm thấy buồn chán đến cực độ. Rõ ràng Tống Thanh Hạm không phải đang kể chuyện cho đệ đệ nghe, mà là đang cố tình khoe khoang trước mặt nàng.