Chương 25.2: Nạp Thϊếp

Tống Vân Chiêu lại không đặt tâm trí trên sách mà đang nghĩ, hôm nay bên Bá phủ đã quyết định chọn Tống Thanh Hạm, chờ triều đình truyền tin mở rộng tuyển tú xuống, mới là trò vui thật sự.

Hôm nay Tống Diệp Hi bị uất ức, đến lúc đó là có thể trút giận hết lên mặt mẹ con Tống Thanh Hạm, nàng cũng muốn xem hai mẹ con kia sẽ có sắc mặt ra sao.

Trước bữa tối, Triệu mụ mụ bên người Thái thị đích thân đến, tươi cười nói: “Phu nhân mời Tam cô nương qua dùng bữa tối.”

Triệu mụ mụ đã đi theo Thái thị vài chục năm, thấy sắc mặt Tam cô nương không có vẻ gì muốn đi, bà ta vội thêm một câu: “Lão gia và các vị thiếu gia cũng sẽ đến, lão nô còn phải đi mời Nhị cô nương nữa.”

Tống Vân Chiêu nghĩ thầm Thái thị đúng là muốn tranh công cho Tống Thanh Hạm, trong lòng cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản nói: “Nếu vậy, lát nữa ta sẽ qua.”

Triệu mụ mụ thở phào nhẹ nhõm, vội cáo lui.

Lạc mụ mụ tiễn người ra cửa, trở về hỏi: “Cô nương, người thật sự muốn đi sao?”

“Cha cũng đi, ta tất nhiên không thể không có mặt.”

Thiến Thảo và Hàng Hương lập tức đi chuẩn bị y phục. Tống Vân Chiêu thấy vậy liền nói: “Không cần lo quá, chỉ là đi diễn vở kịch thôi.”

Thiến Thảo đảo mắt, cười nói: “Cô nương nói phải, nô tỳ thấy bộ màu lam hôm kia người mặc, thật sự rất hợp mắt.”

Lão gia cũng đến, nếu cô nương mặc lại y phục cũ, có khi còn nhắc lão gia nhớ đến chuyện phu nhân từng bạc đãi cô nương.

Đến giờ, Tống Vân Chiêu chuẩn bị ra cửa thì gặp Tống Cẩm Huyên.

Vừa thấy nàng, Tống Cẩm Huyên kinh ngạc: “Ta còn tưởng Tam muội muội sẽ không đi đấy.”

“Vì sao không đi?” Tống Vân Chiêu khẽ xoa trán, nhìn vẻ mặt Tống Cẩm Huyên không tốt, nàng biết rõ nguyên nhân, Tống Thanh Hạm đắc ý, Tống Cẩm Huyên làm sao vui nổi?

Tống Cẩm Huyên bước theo sau nàng, hạ giọng nói: “Vì sao phu nhân tổ chức tiệc tối, chắc muội còn chưa biết? Đại tỷ của chúng ta được Bá phủ nhìn trúng, giờ chuẩn bị tiến cử rồi.”

Tống Thanh Hạm đắc thế, bên Xa di nương đành phải nhẫn nhịn, nửa đời sau e là phải sống trong vẻ đáng thương, trong lòng tất nhiên không vui.

Tống Vân Chiêu đáp: “Sự việc chưa đến giây phút cuối cùng, sao có thể vội kết luận? Chẳng qua chỉ mới được tiến cử mà thôi.”

Nghe vậy, Tống Cẩm Huyên dù thấy sảng khoái, nhưng vẫn thở dài: “Mấy ngày nay muội dưỡng thương ở Đông viện nên không rõ, nếu Bá phủ đã chọn rồi thì cơ bản là không thể thay đổi.”

Tống Vân Chiêu tất nhiên không thể tiết lộ sẽ có biến cố, chỉ nhàn nhạt nói: “Vậy thì chỉ có thể chúc mừng.”

Câu này khiến Tống Cẩm Huyên tức đến đau cả lòng mề: “Với dáng vẻ của muội, nếu chịu đi một chuyến tới Bá phủ, còn đến lượt tỷ ấy chắc?”

Tống Vân Chiêu không đáp lời đó, chỉ hỏi lại: “Xa di nương dạo này thế nào?”

Tống Cẩm Huyên nghe vậy liền biết nàng chuyển đề tài, thở dài: “Còn thế nào được nữa.” Giọng nàng ta bỗng trầm xuống: “Ta nghe nói mẫu thân định để phụ thân nạp thêm một thϊếp thất nữa.”

Tống Vân Chiêu khựng bước, trong sách không hề có chi tiết này: “Tỷ nghe được từ đâu?”

“Là mẫu thân và phụ thân chính miệng nói. Di nương của ta tình cờ nghe được.”

Ánh mắt Tống Vân Chiêu dần trở nên sắc bén. Trước đó cảm nhận của Tạ Ngọc Nhan đối với Quý Vân Đình có biến hóa, giờ lại thêm chi tiết không hề có trong truyện gốc.

“Xa di nương có tính toán gì không?” Tống Vân Chiêu bình tĩnh hỏi.

Tống Cẩm Huyên đã nói đến đây, hiển nhiên là có điều cầu nàng giúp.