Chơi một ngày rồi mới trở về Tống phủ, lúc này Tống Vân Chiêu mới chợt nhớ đến công tử cầm quạt xếp ở Tam Nguyên Lâu. Người kia chạy trốn rất nhanh, đến mức khi nàng ra ngoài thì bóng dáng cũng chẳng thấy đâu.
Ừm, đúng là một kẻ đủ tư cách làm quần chúng ăn dưa.
Rửa mặt thay y phục xong, nàng ngả người xuống giường, vừa đọc sách vừa suy nghĩ nên viết thoại bản như thế nào.
Trước đó thì đầy hào hứng, nhưng giờ muốn bắt tay vào lại chẳng biết nên xuống bút ra sao.
Ở đời sau, đề tài mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu luôn là điểm nóng thu hút sự chú ý, nhưng ở nơi này thì không được. Chữ "hiếu" đặt lên hàng đầu, cho dù bà mẹ chồng có xảo quyệt thế nào cũng phải tỏ lòng kính hiếu. Nếu nàng dám viết con dâu đại chiến với mẹ chồng, thì tửu lâu của Tạ gia e là bị người ta đập nát mất.
Bảo nàng viết chuyện thư sinh và tiểu thư lén lút gặp nhau, nàng lại thấy ê răng, hoàn toàn trái với giá trị quan của bản thân.
Chuyện lạ, chuyện quỷ quái tuy có mới mẻ, nhưng người thích nghe không nhiều, không thể thành bom tấn, chỉ tổ tốn thời gian mà chẳng kiếm được tiền, lại còn ảnh hưởng đến việc làm ăn, sao có thể chấp nhận được?
Nghĩ tới đây, nàng bỗng thấy trầm mặc, dường như chẳng có gì để viết, lòng lại thêm phiền muộn.
Tác phẩm đầu tay của nàng e là sắp "chết yểu" rồi.
Quả nhiên, số pháo hôi thì chẳng có mệnh kiếm tiền sao?
“Cô nương.”
Nghe thấy giọng Hàng Hương, Tống Vân Chiêu hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn nàng ấy, liền thấy sắc mặt Hàng Hương có chút kỳ lạ, trong vẻ hưng phấn lại mang theo áp lực.
Tống Vân Chiêu lập tức ngồi thẳng dậy, ánh mắt sáng lên, bát quái tới!
“Chuyện gì vậy?” Nàng mỉm cười hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
Hàng Hương khẽ ho một tiếng rồi nói: “Hôm nay Đại cô nương và Hi cô nương đến Bá phủ, mới vừa hồi phủ ạ.”
“Sau đó thì sao?”
“Hi cô nương mắt đỏ hoe, trông như vừa khóc. Nô tỳ tránh ở góc khuất cửa thấy trong mắt Đại cô nương mang theo ý vui mừng, chắc là đã đạt được mong muốn.”
"Đạt được mong muốn" tất nhiên là chỉ chuyện tuyển tú.
Tống Vân Chiêu cười nhạt: “Chuyện này chẳng liên quan gì tới chúng ta, lo cho người trong viện mình là được.”
Hàng Hương vội gật đầu, sau lại nói thêm: “Hôm nay Hồng Oanh trong viện Đại cô nương có tới hỏi thăm tin tức, nô tỳ đã cho tiểu nha đầu bên mình lừa gạt trở về. Nhưng nô tỳ có nghe Hồng Oanh lỡ miệng nói một câu, rằng Đại cô nương có quan hệ không tồi với Sở Đại cô nương bên Bá phủ, Sở Đại cô nương còn tặng lễ cho Đại cô nương.”
Sở Ngọc Oánh tặng lễ cho Tống Thanh Hạm?
Không phải chuyện cười sao?
Chắc là Tống Thanh Hạm vì muốn giữ thể diện nên bịa ra vậy.
Tống Vân Chiêu đang định mở miệng thì Hàng Hương lại nói tiếp: “Hôm nay mụ mụ quản sự bên chỗ phu nhân cũng đến đây một chuyến, hỏi thăm hành tung của cô nương. Sau khi Lạc mụ mụ biết đã đích thân tiễn người ra ngoài.”
“Cô nương, người nói xem, phu nhân với Đại cô nương quan tâm hành tung của người như vậy, có phải đang có tính toán gì không?” Hàng Hương lo lắng nói, dù có lão gia chống lưng, nhưng phu nhân rốt cuộc vẫn là trưởng bối.
Tống Vân Chiêu cười cười: “Chắc chỉ là thấy ta ra ngoài nên muốn dò la xem ta làm gì. Họ e ngại ta vì chuyện của Tống Thanh Hạm thôi.”
Hàng Hương không khỏi oán trách: “Phu nhân đúng là thiên vị. May mà lão gia còn biết phân xử công bằng.”
Tống Vân Chiêu nhớ ra một chuyện, liền bảo: “Mấy chuyện này đừng bận tâm, hôm nay yên ổn được một ngày, e là nhà này lại sắp náo nhiệt rồi.”
Hàng Hương không hiểu nhưng thấy cô nương lại chăm chú đọc sách thì cũng không hỏi thêm.