Tạ Ngọc Nhan lúc này mới hoàn hồn, nói: “Hôm nay làm ta sợ muốn chết, sao lại có người bá đạo vô lý như thế chứ.”
Tống Vân Chiêu cười nhẹ: “Trên đời này, loại người gì mà chẳng có.”
Nói đến đây, nàng liếc nhìn Tạ Ngọc Nhan, chợt nhận ra một điều, trong sách viết Tạ Ngọc Nhan quyết vào phủ Thừa tướng làm thϊếp cho Quý Vân Đình, nhưng hôm nay nàng lại không thấy Tạ Ngọc Nhan có chút phản ứng gì.
Quý Vân Đình kia có khuôn mặt tuấn tú, chính là kiểu người Tạ Ngọc Nhan yêu thích nhất.
Sao có thể như vậy?
“Ngọc Nhan, cô thấy Quý công tử thế nào?” Tống Vân Chiêu thăm dò.
Tạ Ngọc Nhan suy nghĩ rồi mới nhớ ra Quý công tử là ai, sắc mặt có phần khó tả, thẳng thắn nhận xét: “Minh An huyện chúa có ý với hắn, ta thấy vị Tần cô nương kia cũng không bình thường. Cô xem, hôm nay hắn còn diễn vẻ cao cao tại thượng, như thể chuyện chẳng liên quan tới mình. Chẳng ra sao cả.”
Tống Vân Chiêu sững người, xong rồi, ống kính của fans vỡ tan tành rồi.
Trong sách viết, Tạ Ngọc Nhan sở dĩ nhất quyết làm thϊếp của Quý Vân Đình không chỉ vì muốn dựa vào nhà cao cửa rộng để nâng đỡ mẹ đẻ, mà còn bị phong thái của hắn thu hút.
Tạ Cẩm Thư cũng gật đầu phụ họa: “Ngọc Nhan nói đúng, nếu Quý công tử có thể rõ ràng dứt khoát, đâu ra lắm chuyện thị phi thế này? Hành xử như vậy không giống phong thái quân tử.”
Tài tử vang danh trong sách, nay lại bị huynh muội Tạ gia chê bai là kẻ tiểu nhân.
Thật là vi diệu!
“Không nói chuyện mất hứng này nữa, hôm nay vốn định đưa cô đi dạo vui vẻ, kết quả gặp phải chuyện đen đủi.” Tạ Ngọc Nhan ngượng ngùng: “Vân Chiêu, chúng ta đi dạo mấy cửa hàng trang sức phía trước nhé. Cô thích gì, ta mua bồi tội.”
“Cái đó thì không cần.” Tống Vân Chiêu lắc đầu, nàng tuy không phải quân tử nhưng cũng không muốn nhận tiện nghi không rõ lý do.
“Cô còn khách sáo với ta?”
“Không phải khách sáo, thật sự không cần.”
“Thôi vậy.” Biết tính Tống Vân Chiêu, Tạ Ngọc Nhan cũng không ép.
Tạ Cẩm Thư nghe vậy mới mở miệng: “Hay là ghé trà lâu uống chén trà? Ở đó có một nữ tiên sinh kể chuyện rất nổi tiếng ở kinh thành.”
Nghe đến hai chữ kể chuyện, Tống Vân Chiêu lập tức để tâm. Trong sách không mấy khi nhắc đến các nghề dân gian, toàn bộ chỉ xoay quanh nữ chính, nên nàng không rõ đời sống bên ngoài thế nào.
“Nhị công tử, kinh thành thịnh hành kể chuyện sao?” Tống Vân Chiêu tò mò: “Ở Nam Vũ thì không phổ biến lắm.”
Tạ Cẩm Thư cười giải thích: “Hai năm gần đây mới được ưa chuộng. Có một tú tài rớt cử nhân nhưng lại viết thoại bản cực hay, cuốn hút, khiến người ta phải vỗ bàn tán thưởng. Nhờ vậy kể chuyện mới nổi lên ở kinh thành.”
Tống Vân Chiêu nhìn Tạ Cẩm Thư hỏi: “Ta có nghe Ngọc Nhan nói, Tạ gia cũng có trà lâu tửu lầu, sao không mời người viết thoại bản?”
Tạ Cẩm Thư cười khổ: “Tam cô nương, không phải ai đỗ tú tài cũng có thể viết được thoại bản khiến người ta ca ngợi.”
Tống Vân Chiêu đã hiểu. Giống như đời sau có hàng trăm bộ phim mỗi năm, nhưng không phải bộ nào cũng thành bom tấn.
Bom tấn, chính là thứ vũ khí sắc bén để hút tiền.
Trong lòng Tống Vân Chiêu ngứa ngáy. Nàng thật sự quá thiếu tiền.
Nếu có tiền thì hôm nay Tạ Ngọc Nhan rủ đi xem trang sức, nàng đã chẳng cần phải từ chối.
Tùy tâm sở dục mà mua sắm là mộng tưởng của mọi nữ tử.
Nàng quyết định rồi. Nồi vàng đầu tiên trong đời, sẽ bắt đầu từ việc viết thoại bản!
Tuy bắt đầu từ chỗ thấp, nhưng mộng tưởng của nàng lại cao xa.