“Chờ một chút!”
“Chậm đã!”
Tống Vân Chiêu nhìn huynh muội Hạ Lan đồng thanh cất lời ngăn cản, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đầu trọc không sợ nắm tóc, nhưng có thể đi giày thì sẽ không đi chân trần.
Phụ thân nàng dù chức quan không cao, nhưng tổ tiên cũng có chút danh tiếng, còn Tạ gia thì không được như vậy. Phủ Trấn Bắc Vương sẽ không dám công khai chèn ép Tống gia, nhưng chắc chắn sẽ xử lý Tạ gia để giữ thể diện.
Nàng không thể để Tạ gia vì mình mà chịu liên lụy, biện pháp duy nhất chính là khiến huynh muội Hạ Lan phải nhượng bộ.
Muốn bức họ thế nào?
Tất nhiên phải đánh trúng tâm lý sợ hãi, trẻ nhỏ phạm lỗi sợ bị thầy giáo gọi phụ huynh. Phủ Trấn Bắc Vương danh tiếng lẫy lừng, nhưng một khi dính dáng đến Tần gia và quý gia vì một vụ nam nữ tư tình mờ ám thế này, cũng không phải chuyện nhỏ.
Lúc này Hạ Lan Càng mới thực sự nhìn Tống Vân Chiêu bằng con mắt khác, hắn cố nén cơn giận, lên tiếng: “Vị cô nương này, báo quan e là có phần chuyện bé xé ra to.”
“Mở miệng là chửi bới, ngậm miệng là trói người, dân chúng như ta quả thực sợ hãi, chỉ có quan phủ mới mang lại cảm giác an toàn cho chúng ta.”
Công tử quạt xếp khẽ giật khóe miệng, thầm nghĩ, cái gì gọi là đầy miệng nói dối, hôm nay hắn đã được mở rộng tầm mắt.
Hạ Lan Vận bị ca ca kéo ra sau, nhưng nghe vậy vẫn không nhịn được mà ló đầu ra, tức giận quát: “Nếu không phải ngươi xen vào việc người khác, ai rảnh mà làm khó ngươi?”
“Là ta khiến chung trà rỗng bay tới suýt hủy khuôn mặt ta sao? Là ta khiến Tần cô nương suýt nữa ngã vào người ta à? Đầu óc là để suy nghĩ, không phải để lắc lư theo tiếng triều lên triều xuống.”
“Có ý gì?” Hạ Lan Vận không hiểu, nghi hoặc nhìn ca ca.
Sắc mặt Hạ Lan Càng đen như đáy nồi, không nói nổi một câu.
Chẳng phải đang nói muội muội hắn đầu toàn nước sao?
Không muốn muội muội tiếp tục làm trò cười, Hạ Lan Càng quay sang Quý Vân Đình và Tần Khê Nguyệt nói: “Chuyện hôm nay đến đây kết thúc, là tiểu muội ta hành xử không chu toàn, ta thay muội ấy xin lỗi.”
Quý Vân Đình chỉ mỉm cười, không nói gì.
Tần Khê Nguyệt thì lạnh mặt, cũng không lên tiếng.
Hạ Lan Càng đuổi đám hộ vệ nhà mình lui xuống, kéo Hạ Lan Vận rời đi.
Hạ Lan Vận không phục, tức giận la lên: “Ca, huynh làm cái gì vậy, chuyện này còn chưa xong mà!”
“Muội câm miệng!”
Tống Vân Chiêu ngoài mặt vẫn bình tĩnh, trong lòng thì thầm thở dài, nếu huynh muội Hạ Lan cứ khăng khăng cứng đầu, nàng thực sự sẽ lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Kết quả hiện tại, coi như vừa vặn.
Quyền thế quả thực là thứ tốt, đáng tiếc nàng không có. Chỉ có thể bày ra dáng vẻ cứng rắn để hù người, nhưng thật ra trong lòng thì sợ như cháu gặp ông.
Thật là chẳng thú vị chút nào.
Tạ Cẩm Thư toát mồ hôi lạnh ướt lưng, thấy Tam cô nương dọa lui huynh muội Hạ Lan xong, lúc này mới cảm thấy chân hơi mềm nhũn, vội vàng nói: “Tam cô nương, chúng ta cũng nên rời khỏi chốn thị phi này thôi.”
Tống Vân Chiêu gật đầu, nên đi rồi.
Vừa bước một bước, đã bị Tần Khê Nguyệt gọi lại: “Cô nương, xin dừng bước.”
Tống Vân Chiêu vội nắm tay Tạ Ngọc Nhan, tay còn lại vẫy vẫy từ biệt Tần Khê Nguyệt, giống như bị chó dữ đuổi, chạy trối chết.
Nực cười, tai bay vạ gió hôm nay chẳng phải là do hào quang nữ chính gây ra sao?
Dựa vào cái định luật "có chuyện gì thì nữ chính đều bình yên", nàng tuyệt đối không muốn trở thành pháo hôi xui xẻo luôn gặp chuyện bên cạnh nữ chính.
Vừa rồi hợp tác với nữ chính, chẳng qua vì kẻ thù chung mà thôi.
Ra khỏi Tam Nguyên lâu, Tống Vân Chiêu thở phào, quay sang Tạ Cẩm Thư cảm ơn: “Hôm nay đa tạ Nhị công tử ra tay nghĩa hiệp.”
Tạ Cẩm Thư nghe vậy liền thấy xấu hổ: “Tam cô nương quá lời rồi, chỉ tiếc ta yếu thế, chẳng giúp được gì.”
Tống Vân Chiêu cười lắc đầu: “Không thể nói vậy, hôm nay Nhị công tử rất có phong thái đại trượng phu, thật khiến người khác khâm phục.”
Không phải ai cũng có thể giữ thẳng lưng trước quyền quý.