Tống Vân Chiêu nghiêm túc nhìn Hạ Lan Càng, hỏi: “Lời công tử không ổn lắm. Lệnh muội lớn chừng này rồi mà vẫn vô tâm chi ngôn, không biết đến khi nào mới có thể hữu tâm chi ngôn? Tuy nhà ta thấp kém, lại lòng dạ hẹp hòi nên mới không thể không so đo, nhưng nếu ngày nào đó, lệnh muội gặp phải một người gia thế còn mạnh hơn, không biết công tử sẽ giải thích ra sao?”
Hạ Lan Càng cứng họng, mặt mày tái mét. Lời này… hắn biết trả lời thế nào? Chẳng lẽ không nhận ra hắn chỉ đang nói khách sáo cho qua chuyện thôi sao?
Khóe môi Tần Khê Nguyệt cong nhẹ, câu “không thể không so đo” này đúng là đỉnh.
Ngay cả Quý Vân Đình vẫn im lặng nãy giờ cũng liếc nhìn Tống Vân Chiêu, tuy nàng có chút ngông cuồng nhưng lời nói lại rất có ý tứ.
“Cô nương đúng là biết nói đùa.” Hạ Lan Càng nghiến răng.
“Ta xưa nay nghiêm túc, không nói đùa.” Tống Vân Chiêu đáp với vẻ mặt thản nhiên.
Không khí không thể hòa hoãn, Hạ Lan Càng bực bội, nhìn Tống Vân Chiêu cũng không còn thiện cảm.
Tạ Cẩm Thư và Tạ Ngọc Nhan liền bước lên, một trái một phải che chở cho Tống Vân Chiêu.
Tần Khê Nguyệt cũng hơi nghiêng người, đứng cách Tống Vân Chiêu không xa.
“Ca, huynh nói nhảm với loại người đó làm gì? Ai biết từ đâu chui ra, nói không chừng cố ý nói vài lời gây sự để câu dẫn huynh!” Hạ Lan Vận giận dữ, càng nói càng vô lễ.
Tống Vân Chiêu liếc nàng ta một cái, không vội đáp, chỉ thong thả mở miệng: “Phật dạy thấy núi là núi, thấy nước là nước. Không ngờ vị cô nương này lại lúc nào cũng nghĩ đến chuyện câu dẫn người khác. A di đà phật, thiện tai thiện tai. Là nữ nhi, nên biết quý trọng chính mình.”
Khóe mắt Quý Vân Đình hiện ý cười, lại liếc nhìn Tống Vân Chiêu, rồi lên tiếng trước khi hai bên bùng nổ: “Hạ Lan thế tử, hôm nay rõ ràng vị cô nương này vô tội. Hai bên đều chưa ai bị thương, nên bỏ qua thì hơn.”
Tống Vân Chiêu nhướng mày. Đoan Thủy đại sư thật biết dàn xếp, đúng là bạch nguyệt quang của nữ chính không sai.
(Đoan Thủy đại sư: ý nói là một kẻ giả vờ công bằng, trung lập, không thiên vị ai, nhưng thật ra lại thiên vị rõ ràng.)
“Không được!” Hạ Lan Vận giận dữ, bước lên một bước, chỉ tay vào Tống Vân Chiêu: “Hôm nay ta nhất định phải biết ngươi là ai!”
Tống Vân Chiêu chưa kịp đáp thì đã bị Tần Khê Nguyệt kéo ra sau: “Nếu cô nhất định muốn truy cùng đuổi tận, vậy thì đừng trách Tần gia ta. Ta muốn xem, chuyện này rốt cuộc ai đúng ai sai!”
Tần Khê Nguyệt kéo đột ngột khiến Tống Vân Chiêu lảo đảo vài bước, lỡ chân dẫm trúng người phía sau đang đứng xem náo nhiệt.
“Xin lỗi! Dẫm trúng ngươi rồi? Ta không cố ý đâu.” Nàng vội nói.
“Không sao.”
Ồ?
Giọng nói thật dễ nghe.
Tống Vân Chiêu ngẩng đầu, đập vào mắt là đôi mắt đen láy sâu thẳm, phía dưới bị che kín mít bởi cây quạt xếp. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng với kinh nghiệm của nàng, chắc chắn người này không tồi.
Tuy nàng là nhan khống nhưng thấy khí chất lạnh lùng của người kia, có vẻ đối phương không muốn để ý đến mình, nàng chỉ khẽ mỉm cười xin lỗi rồi lui sang một bên.
Thấy chưa? Nàng chính là người biết tiến biết lùi như vậy đấy.
Chớp mắt, cuộc khẩu chiến giữa Hạ Lan Vận và Tần Khê Nguyệt cũng kết thúc. Hạ Lan Vận tức giận đến dậm chân, còn Tần Khê Nguyệt vẫn giữ vững khí thế nữ thần.
Quý Vân Đình làm như không liên quan gì, an tọa xem kịch. Hạ Lan Càng khổ sở đứng giữa, vừa dỗ muội muội vừa sợ mất lòng nữ thần.
“Cô thấy chuyện này ai đúng ai sai?”
Hử?
Tống Vân Chiêu không ngờ nam tử lãnh đạm kia lại chủ động bắt chuyện. Nghĩ đến việc vừa rồi mới dẫm trúng người ta mà người ta không so đo chút nào, nàng hạ giọng đáp: “Khi một người vừa vô sỉ vừa có thế lực, thì cô ta chính là vô địch. Nếu nha môn thật sự hữu dụng, cần gì phải phân đúng sai?”
Nam tử khẽ nhướng mày: “Nha môn là nơi phân định công minh, phân rõ đúng sai.”
“Nha môn xây cửa hướng Nam, không tiền không thế thì đừng mong bước vào. Huynh đài à, kiến thức còn cần mở rộng thêm đó.”
Nam tử khẽ lay cây quạt, ánh mắt sâu thẳm nhìn Tống Vân Chiêu.
Tống Vân Chiêu nghe Hạ Lan Vận đang ra lệnh thị vệ của mình trói huynh muội Tạ gia đi, nào còn tâm tư tán gẫu, lập tức bước tới, lớn tiếng nói: “Nhị công tử, báo quan!”
Nam tử sững người. Không phải vừa nói nha môn không hữu dụng sao? Nhanh như vậy đã tự vả?