Chương 23.1: Nhanh Như Vậy Đã Tự Vả

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Tống Vân Chiêu. Từ khi xuyên đến đây, đây là lần đầu tiên nàng được cảm nhận ánh mắt nóng bỏng của nhiều người đến thế.

Tuy rằng những ánh mắt đó có phần kỳ quái nhưng nàng vẫn giữ nụ cười ôn hòa, thong dong tự nhiên.

Khẩn trương? Không tồn tại.

“Vị cô nương này, cô không sao chứ?” Tống Vân Chiêu nhìn Tần Khê Nguyệt, dịu dàng hỏi han.

Theo định luật của các nữ phụ xuyên sách, nữ chính luôn sở hữu khí trường mạnh mẽ, bất cẩn một chút là dễ bước vào "hỏa táng tràng".

Nàng không hề có ý định tranh nam chính với nữ chính, cũng chẳng muốn giành giật bạch nguyệt quang của nữ chính. Đã vậy, cần gì trở mặt?

Từ trước đến giờ Tần Khê Nguyệt chưa từng gặp chuyện nào khó xử đến vậy. Nhưng mà người ta dù sao cũng đưa ghế ra đỡ mình một phen, so với việc ngã sấp mặt giữa đất, mặt mũi chẳng còn, thì vẫn coi như là… còn chừa cho chút thể diện.

Tần Khê Nguyệt hít sâu rồi đứng dậy, hành lễ với Tống Vân Chiêu: “Đa tạ cô nương trượng nghĩa tương trợ. Không biết cô nương là người nhà nào? Ngày khác ta nhất định đến tận cửa bái tạ.”

Tống Vân Chiêu thầm nghĩ, thôi khỏi, ta rất có giác ngộ của nữ phụ pháo hôi, tránh xa nhân vật chính, bảo toàn tính mạng.

“Kẻ hèn tiện tay mà thôi, cô nương không cần bận tâm…”

“Ngươi là người nhà ai? Mau báo tên ra, ai cho ngươi xía vào chuyện người khác?” Hạ Lan Vận vốn định làm Tần Khê Nguyệt bẽ mặt, không ngờ lại bị chặn giữa đường, tâm tình dĩ nhiên khó chịu, liền giận cá chém thớt.

Tống Vân Chiêu chỉ cười nhạt. Đây chính là đãi ngộ của nữ phụ pháo hôi, bất kể gặp chuyện gì, người xui xẻo nhất luôn là nàng.

Tuy nàng không muốn chọc đến nhân vật chính, nhưng không có nghĩa ai cũng có thể tùy tiện dẫm lên đầu nàng.

Tống Vân Chiêu mỉm cười thuần hậu, đang định lên tiếng thì đã nghe thấy giọng của Tạ Cẩm Thư vang lên: “Lời này sai rồi. Nếu không phải cô nương ra tay trước, lại còn đẩy người về phía bọn ta, thì chúng ta đâu cần vội vã cứu người trong lúc nguy cấp? Nghe cô nương nói vậy, chẳng lẽ định đến tận cửa trả thù? Dưới chân thiên tử mà còn có kẻ ỷ thế hϊếp người như vậy, thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.”

Rõ ràng Tống Vân Chiêu ra tay đỡ người, Hạ Lan Vận lại ngang ngược gây chuyện. Vốn trước đó Tạ Cẩm Thư còn khuyên Tống Vân Chiêu đừng xen vào việc người khác, giờ lại chủ động đứng ra đỡ thay nàng. Đúng là người tuy xuất thân thương gia nhưng rất có nghĩa khí.

Tuy Tạ Ngọc Nhan không lên tiếng nhưng vẫn luôn đứng bên cạnh Tống Vân Chiêu, ra dáng cùng tiến cùng lùi.

Tống Vân Chiêu cảm thấy… thực phức tạp.

Lúc này, Tần Khê Nguyệt cũng bước lên chắn trước mặt Tống Vân Chiêu, giận dữ nhìn Hạ Lan Vận: “Cô cần gì phải trút giận lên người vô tội?” Rồi nhìn sang Hạ Lan Càng: “Hạ Lan thế tử, Tần gia ta chờ các người đến cửa giải thích.”

“Tần cô nương, Minh An chỉ vì nhất thời tức giận mà lỡ lời, mong cô nương đừng để trong lòng.” Hạ Lan Càng trừng muội muội một cái, vội vàng xin lỗi Tần Khê Nguyệt.

Thấy Tần Khê Nguyệt không thèm đáp lại, Hạ Lan Càng chỉ còn cách quay sang Tống Vân Chiêu, cười gượng: “Vị cô nương này, hôm nay là muội muội ta vô tâm chi ngôn, kỳ thật nó cũng không có ác ý…”

(Vô tâm chi ngôn: lời nói không có chủ ý, lời buột miệng, lời nói vô tình.)

Tống Vân Chiêu thật sự thấy ghét kiểu “con nít chưa hiểu chuyện”, “tính tình thẳng thắn”, “không có ác ý”, nếu so đo chính là không rộng lượng…

Phi!