Chương 22.2: Còn Có Cách Xử Lý Như Vậy

Tống Vân Chiêu nghiêm túc nhìn Tạ Cẩm Thư, nói: “Tam công tử không cần lo lắng, chúng ta chỉ là đến nghe kể chuyện thôi mà.”

Tạ Cẩm Thư nghe ra ý nàng không muốn rời đi nhưng cũng không có ý định lao vào tranh chấp. Trong lòng có chút khó xử, nhìn sang muội muội cầu cứu.

Tạ Ngọc Nhan dĩ nhiên cũng không muốn đi. Sao có thể bỏ lỡ một trận náo nhiệt như vậy: “Nhị ca đừng lo, ta với Vân Chiêu chỉ đứng xem thôi mà.”

Tạ Cẩm Thư đành bất lực, chỉ biết đứng sát bên bảo vệ, còn sai người đi gọi hộ vệ của Tống Vân Chiêu vào đứng gần.

Tống Vân Chiêu nhận ra sự chu đáo này, không khỏi mỉm cười. Khó trách sau này Tạ Ngọc Nhan có thể được như ý nguyện.

Đúng lúc ấy, một tiếng quát bén nhọn vang lên: “Tần Khê Nguyệt, đứng lại cho ta!”

Đôi mắt Tống Vân Chiêu lập tức sáng bừng!

Tiếng nói vừa dứt, một thiếu nữ mặc váy tím bước nhanh ra, mặt mày như tranh, tóc đen da trắng, dưới khóe mắt có một nốt ruồi lệ chí…

Tống Vân Chiêu biết ngay, đây chính là nữ chính trong sách. Bởi vì nàng ta có đúng một nốt ruồi lệ chí như vậy.

Người đuổi theo là một thiếu nữ áo đỏ, xinh đẹp rực rỡ, ánh mắt như bốc lửa, khí thế bừng bừng. Lông mi dài rủ xuống đôi mắt đen như mực, sắc bén như lửa, rất hợp với y phục rực rỡ kia.

“Hạ Lan Vận, cô còn muốn thế nào nữa?”

Tống Vân Chiêu nghe tên là nhận ra, đây chính là huyện chúa Minh An mà Tạ Cẩm Thư nhắc đến.

“Tần Khê Nguyệt, hôm nay cô cố ý phải không?”

“Ta chỉ tới nghe kể chuyện, đâu phải đến xem huyện chúa bày tỏ tình cảm với Quý công tử.”

“Cô tưởng ta không biết cô có tâm tư xấu xa với Vân Đình ca ca…”

“Minh An!”

“Huyện chúa, xin hãy nói năng cẩn trọng!”

Tống Vân Chiêu cuối cùng cũng được gặp Quý Vân Đình trong truyền thuyết, quả đúng như miêu tả trong sách, thanh nhã, rụt rè, mặt mày như ngọc, dáng người cao ráo, tựa tuyết trắng và trăng sáng trên núi. Quả không hổ danh là “bạch nguyệt quang” của nữ chính.

Cùng đi ra còn có một nam tử mặc trường bào lam thêu vân, búi tóc cài kim quan, mày kiếm mũi cao, đôi môi mỏng lạnh lùng. Người này chính là Hạ Lan Càng, ca ca của Hạ Lan Vận, Thế tử phủ Trấn Bắc Vương.

“Ca, giờ huynh còn nói giúp Tần Khê Nguyệt? Huynh có còn xem ta là muội muội không?” Hạ Lan Vận phẫn nộ nhìn huynh trưởng, rồi quay sang Quý Vân Đình: “Vân Đình ca ca, chẳng lẽ huynh cũng muốn làm tổn thương ta?”

Nhưng ánh mắt Quý Vân Đình lại không hề nhìn nàng ta mà chỉ dừng trên người Tần Khê Nguyệt, lành lạnh nhàn nhạt, khiến Tống Vân Chiêu cũng nhìn không ra tâm tư của hắn.

Hạ Lan Càng cũng không để ý đến muội muội của mình, thấy ánh mắt của Quý Vân Đình, sắc mặt hắn liền sầm xuống, bước lên một bước, che chắn tầm mắt của Quý Vân Đình.

Tống Vân Chiêu: …

Cũng thú vị đấy.

Hạ Lan Vận hoàn toàn bị phớt lờ, quả nhiên tức đến bùng nổ, nàng ta quay đầu chế giễu Tần Khê Nguyệt: “Cô đúng là có bản lĩnh! Một bên cho ca ca ta leo cây, một bên câu dẫn Vân Đình ca ca, chân trong chân ngoài bắt cá hai tay, không sợ chết đuối à? Hôm nay cứ để bọn họ nói rõ, ta muốn xem cô chọn ai!”

Sắc mặt Tần Khê Nguyệt lập tức thay đổi, nhìn Hạ Lan Vận đầy khinh thường, hơi ngẩng đầu nói: “Chuyện hôn nhân vốn do cha mẹ định đoạt, Khê Nguyệt không dám quyết định.”

Một câu nồng đậm trào phúng, như vả thẳng vào mặt Hạ Lan Vận.

Tần Khê Nguyệt quá chú trọng mặt mũi, chỉ muốn trấn áp khí thế của đối phương, lại quên mất cảm xúc của người mình thích. Cũng trách không được sau này nàng ta hối hận.

Hạ Lan Vận bị châm chọc, lửa giận càng thêm bùng cháy, đưa tay đẩy mạnh Tần Khê Nguyệt.

Tống Vân Chiêu đang chăm chú “ăn dưa” thì bất ngờ thấy Tần Khê Nguyệt bị đẩy về phía mình!

“Vân Chiêu, cẩn thận!”

“Tam cô nương, né mau!”

Tống Vân Chiêu tức đến muốn nổ tung, chẳng lẽ nàng thật sự là nữ phụ pháo hôi nên số mệnh định trước là phải bị người ta dẫm đạp ư?

Người đứng xem kịch nhiều như vậy mà sao chỉ có mình nàng bị vạ lây?

Mệnh là của ta, há để trời định đoạt? Ngươi là nữ chính hay pháo hôi, ta đều chẳng bận tâm.

Tống Vân Chiêu lập tức giơ tay kéo chiếc ghế gần đó che trước người, Tần Khê Nguyệt “phịch” một tiếng ngồi ngay xuống ghế.

Cả Tam Nguyên Lâu lập tức im phăng phắc.

Còn có cách xử lý như vậy?

Người bình thường chẳng phải sẽ dang tay ra đỡ sao?

Đỡ thì cũng đỡ rồi… nhưng lại dùng ghế để đỡ.

Quả là… hơi quá đáng rồi đấy.