“Vân Đình ca ca, cẩn thận!”
“Hạ thế tử, dừng tay!”
Tống Vân Chiêu đang định lao ra thì lập tức khựng lại, sau đó quay sang cảm tạ Tạ Cẩm Thư: “Đa tạ Tam công tử, nếu không có ngài, e là ta đã bị liên lụy rồi.”
Tạ Cẩm Thư vội lùi lại một bước, liên tục xua tay: “Chỉ là chuyện nhỏ, Tam cô nương đừng để tâm.”
Tạ Ngọc Nhan chạy tới, cẩn thận đánh giá Tống Vân Chiêu một lượt, thấy nàng không bị thương, mới thở phào: “Nếu như thật sự khiến cô bị thương, ta biết ăn nói thế nào với Tam lão gia đây. Không ngờ người kinh thành lại hành sự ngang ngược như vậy, chưa thấy người đã thấy chén trà bay trước rồi.”
Tống Vân Chiêu bật cười, vỗ nhẹ tay Tạ Ngọc Nhan: “Nhân sinh vô thường, đại tràng bao ruột non, quen là được.”
Tạ Ngọc Nhan ngẩn ra, không hiểu nàng nói gì, nhưng nghe khá thú vị.
Lúc này, Tạ Cẩm Thư quay lại, nói với muội muội và Tống Vân Chiêu: “Nghe nói cuộc xung đột vừa rồi là giữa Thế tử phủ Trấn Bắc Vương - Hạ Lan Càng và Đại công tử phủ Thừa tướng - Quý Vân Đình. Người ném chén trà là huyện chúa Minh An của phủ Trấn Bắc Vương, còn người hô dừng tay là Đại cô nương phủ Thái phó.”
Tạ Ngọc Nhan sững lại một chốc rồi cắn răng thốt lên: “Không ai có thể đắc tội nổi.”
Tạ Cẩm Thư khẽ thở dài, quay sang nhìn Tống Vân Chiêu, e rằng lần này có lý cũng khó mà đòi lại công bằng.
Nhà bọn họ chỉ là thương gia, có tiền nhưng không có thế. Gặp loại người quyền cao chức trọng như vậy, tránh còn không kịp, nói gì đến gây sự.
Tuy Tổ tiên của Tống tam cô nương từng có chút danh tiếng nhưng đến đời Tống Tam gia thì đã sa sút. Tống Đại lão gia giờ chỉ là một quan ngũ phẩm, đứng trước những hậu duệ quý tộc này thì đúng là không đáng xách dép.
“Tam cô nương, may là cô nương không sao, hay để ta đưa mọi người về trước?” Tạ Cẩm Thư sợ tính tình nàng bộc trực sẽ xông lên lý luận với người ta, nên định đưa người đi trước cho yên chuyện.
Dù sao đây cũng là người dám đối đầu trực diện với Tam phu nhân.
Tống Vân Chiêu nghe vậy chợt bừng tỉnh, nàng đang nhớ lại nội dung trong sách. Cốt truyện bắt đầu từ lúc nữ chính nhập cung, vì vậy nàng nhất thời không nhớ rõ tình tiết này.
Rà lại một lượt, nàng mới nhận ra đoạn này chính là phần hồi tưởng sau khi nữ chính tiến cung, ý tứ đại khái chính là: Nếu khi ấy, trước khi nhập cung, mình có thể ngăn được xung đột giữa Hạ Lan Càng và Quý Vân Đình ở Tam Nguyên Lâu, nếu mình dám thổ lộ tâm ý với Quý Vân Đình, có lẽ mọi chuyện đã khác.
Đoạn ký ức này xuất hiện khi nữ chính đang vùng vẫy trong hậu cung, chưa được bệ hạ sủng ái, lại bị Tống Thanh Hạm hãm hại mà thất sủng. Trong lúc đau khổ, nàng ta mới nhớ về chuyện cũ.
Vậy… hiện tại nàng chính là đang chứng kiến hồi ức khiến nữ chính hối hận nhất trong mối tình tay ba?
Thời khắc đặc sắc như vậy sao có thể đi được?