Tạ Ngọc Nhan chẳng để ý đến anh trai mình nữa, kéo Tống Vân Chiêu ngồi xuống gần cửa sổ, thấp giọng nói: “Ta nhờ Đại ca hỏi thăm rồi, hôm nay khả năng có biến, nhưng kết quả cụ thể thì chưa rõ. Vân Chiêu, cô hãy chờ thêm một chút.”
Tống Vân Chiêu nhìn Tạ Ngọc Nhan: “Cảm ơn cô đã nhớ đến ta. Trong lòng ta hiểu rõ.”
Tạ Ngọc Nhan cũng không nhắc lại chuyện đó, lại chuyển đề tài nói về chuyện trong phủ: “Hôm đó ta bị đưa đi, cũng không rõ về sau thế nào. Nhưng thấy hôm nay cô có thể ra ngoài, chắc là kết quả đúng như cô mong muốn rồi.”
Tống Vân Chiêu cười: “Cũng may còn có phụ thân đứng ra làm chủ, cho ta một cơ hội thở dốc.”
“Tam gia là một phụ thân tốt.” Tạ Ngọc Nhan lập tức khen ngợi: “Vậy sau này cô có thể thường xuyên ra ngoài không?”
“Cũng chưa đến mức như vậy, nhưng ít nhất đỡ hơn trước kia.” Tống Vân Chiêu đáp.
Tạ Ngọc Nhan liền an ủi: “Vạn sự khởi đầu nan, rồi sẽ càng ngày càng tốt thôi.”
Tống Vân Chiêu gật đầu, nhấp một ngụm trà, hương trà dìu dịu lưu lại vị ngọt nơi đầu lưỡi. Nàng nhìn ra ngoài đường, người qua lại tấp nập, có kẻ vì kế sinh nhai mà chạy đôn chạy đáo, có kẻ ăn sung mặc sướиɠ, thật không biết ai mới là người đáng than thở.
Nàng chẳng phải loại người chỉ biết than nghèo kể khổ.
Tạ Ngọc Nhan nhìn thần sắc thong dong của Vân Chiêu, không chút oán trách, không tỏ vẻ uất ức, trong lòng không khỏi bội phục. Nếu đổi lại là nàng ta, e rằng đã sớm khóc lóc oán than rồi. Mắt nàng ta đảo qua, chợt nói: “Nghe nói hôm nay Đại cô nương và Hi cô nương đến Bá phủ.”
Tống Vân Chiêu nghiêng đầu, thấy nụ cười hài hước của Tạ Ngọc Nhan thì lập tức hiểu ra nàng ấy cười cái gì.
Tống Thanh Hạm mang theo Tống Diệp Hi đến phủ Định Nam Bá, chỉ sợ là để bàn bạc chuyện tuyển tú. Nếu hôm nay thật sự định xong chuyện ấy, ngày mai trong triều sẽ truyền ra tin tức hoàng thượng chuẩn bị mở rộng đợt tuyển phi… Vậy chẳng phải những ngày qua Tống Thanh Hạm đều là làm trò cười sao?
Hai người đưa mắt nhìn nhau, đồng thời bật cười thành tiếng.
…
Đúng lúc đó, dưới lầu trống chiêng vang lên, tiếng đàn cầm dịu dàng vang vọng, âm thanh du dương thu hút mọi sự chú ý.
Tạ Ngọc Nhan lập tức nói: “Đến giờ kể chuyện rồi. Chưởng quầy Tam Nguyên Lâu đúng là có mắt nhìn, không biết từ đâu mời được một tú tài biết viết thoại bản, mỗi lần kể chuyện đều đông nghịt người, việc kinh doanh ở đây càng ngày càng vượng.”
Tống Vân Chiêu trước đây chưa từng chú ý, lúc này nhìn quanh, quả nhiên các tầng lầu chật kín người, ồn ào náo nhiệt.
Nàng sững người. Trong sách chưa từng nhắc đến việc kể chuyện dân gian này, nghĩ lại cũng đúng, cốt truyện xoay quanh nữ chính, nàng ta không để tâm thì sao sách nhắc tới được?
Nhưng nàng lại thấy rất hứng thú.
Làm người sống giữa đời, sao có thể không cần đến tiền? Mà nàng vốn là người phàm tục, lại càng không thể không có tiền.
Ngay khi Tống Vân Chiêu đang cân nhắc có nên thử viết thoại bản để kiếm chút danh tiếng và bạc lẻ hay không, bỗng nghe dưới lầu vang lên tiếng ồn ào, theo sau là một tiếng quát chói tai: “Quý Vân Đình, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng! Tiểu gia ta nể mặt mũi lệnh tôn mới tha cho ngươi một lần, tránh ra!”
Quý Vân Đình?
Quý Vân Đình!
Tống Vân Chiêu lập tức quay sang nhìn Tạ Ngọc Nhan. Chao ôi! Vị này chẳng phải chính là Đại công tử phủ Thừa tướng, sau này sẽ thu Tạ Ngọc Nhan làm thϊếp, là bạch nguyệt quang trong lòng nữ chính sao?
Thế này chẳng phải là hiện trường ăn dưa phiên bản giới hạn sao? Quyết không thể bỏ lỡ!
Nàng đang định thò đầu ra xem náo nhiệt thì trước mắt bỗng nhiên có một bóng đen lao tới. Chưa kịp nhìn rõ chuyện gì, tầm mắt đã bị che khuất,Tạ Cẩm Thư trong chớp mắt đã chắn trước mặt nàng!
“Phanh!” Âm thanh chén trà rơi xuống đất vỡ vụn vang lên.
Tống Vân Chiêu theo bản năng đưa tay sờ mặt, nếu không có Tạ Cẩm Thư chắn lại, cái đầu này của nàng hôm nay e là “khai gáo” thật rồi!
(Khai gáo: trong văn mạng thường nghĩa là đầu bị vỡ, bị đập đầu, bị u đầu bể trán, hoặc đơn giản là gặp họa lớn.)
Dựa vào đâu chứ?
Chỉ vì nàng là nữ phụ pháo hôi nên phải chịu tai ương từ trên trời rơi xuống sao?
Tống Vân Chiêu nổi giận xắn tay áo lên!