Chương 21.1: Tống Vân Chiêu Nổi Giận Xắn Tay Áo Lên

Tống Thanh Hạm trầm mặc trong chớp mắt. Ngay cả mẫu thân cũng không biết chuyện này.

Tâm tình hai mẹ con đều trở nên khó tả.

Thái thị chỉ cảm thấy đau đầu thật sự, không muốn mất thể diện trước mặt con gái lớn, đành ho nhẹ một cái, rồi mới lên tiếng: “Thật ra là ta quên mất, phụ thân con nói Vân Chiêu mới khỏi bệnh, muốn ra ngoài giải sầu, nên mới để nó đi.”

Tống Thanh Hạm tất nhiên biết chuyện không đơn giản như lời mẫu thân nói, cũng nhận ra ý định giấu giếm trong lời của bà. Nàng ta hiểu rõ, muội muội này về sau chỉ đến thỉnh an vào mồng một và ngày rằm. Phụ thân quả thật thiên vị quá mức, đến ngay cả mẫu thân cũng phải chịu mất mặt.

Trong lòng Tống Thanh Hạm tràn đầy phiền muộn, không nói nên lời, nét mặt xinh đẹp khẽ trầm xuống. Một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Hôm nay con vốn định đưa Vân Chiêu cùng đến Bá phủ.”

Nghe vậy, giữa mày Thái thị liền cau lại: “Con đưa nó đi làm gì? Giờ cũng không còn sớm nữa, con mau chuẩn bị đi. Còn cả chuyện của Diệp Hi nữa, con cũng nên để tâm một chút.”

Tống Thanh Hạm thấy sắc mặt mẫu thân không vui, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ hơi gật đầu, đứng dậy rời đi. Lúc ra khỏi phòng, nàng ta như vô tình nhắc: “Di mẫu nói nếu hôm nay chuyện được định xong, thì Bá gia sẽ dâng sổ vào cung.”

Thái thị nghe vậy, sắc mặt liền rạng rỡ: “Hôm nay con phải thể hiện thật tốt, nhất định phải khiến Bá gia coi trọng con. Diệp Hi dù có dung mạo hay tài học cũng đều không bằng con, nó chỉ là đi làm nền thôi, không cần bận tâm.”

“Nữ nhi đã rõ.”

Tống Thanh Hạm bước ra cửa, đón ánh nắng nhẹ, chậm rãi bước đi. Nàng ta hỏi Hàm Tiếu bên cạnh: “Tam cô nương ra ngoài mang theo ai?”

Hàm Tiếu sớm đã thăm dò kỹ lưỡng, lập tức đáp: “Lão gia chuẩn bị cho Tam cô nương một hộ vệ, thêm vài nha đầu, bà tử theo hầu. Thật sự phô trương không nhỏ.”

Tống Thanh Hạm mím môi, chậm rãi thở ra một hơi.

Bên kia, Tạ Ngọc Nhan vừa nhận được tin liền cho người đặt chỗ tại Tam Nguyên Lâu.

Tống Vân Chiêu vừa tới nơi liền thấy Tạ Ngọc Nhan đang đứng cùng một nam tử lạ mặt. Người kia dung mạo tuấn tú, ngũ quan có vài phần giống Tạ Ngọc Nhan, ánh mắt sáng ngời, toát lên vài phần tiếu ý. Nhìn thoáng qua, nàng liền đoán ra thân phận đối phương.

(Tiếu ý: ý cười, ý tứ cười, vẻ cười thấp thoáng hiện ra trên mặt hoặc trong mắt.)

Tạ Ngọc Nhan thấy Tống Vân Chiêu, lập tức vui vẻ chào hỏi, rồi chỉ vào người bên cạnh: “Đây là Nhị ca của ta, Tạ Cẩm Thư. Huynh ấy mới đến kinh thành, sợ ta lạc đường nên đưa ta đến.”

Tạ gia cũng coi như là nhà giàu, làm gì đến nỗi sẽ lạc đường, chẳng phải luôn có người hầu bên cạnh sao?

Nàng đưa mắt nhìn Tạ Cẩm Thư.

Tạ Cẩm Thư liền tiến lên một bước: “Bái kiến Tam cô nương. Tiểu muội nhiều lần nhắc tới ơn chiếu cố của cô nương, ta và đại ca đều rất cảm kích.”

Tống Vân Chiêu mỉm cười: “Tạ Tam công tử khách khí rồi.”

Tạ Cẩm Thư sớm đã nghe muội muội khen ngợi Tam cô nương có dung mạo xuất chúng. Nay được gặp, quả thật nàng vô cùng thanh lệ thoát tục, mắt ngọc mày ngài, đôi mắt đen trắng rõ ràng, thần thái rực rỡ. Hắn vốn là người mặt dày, vậy mà khi đối diện với ánh mắt ấy, hắn cũng có chút bối rối.

Nhưng sự xấu hổ của Tạ Cẩm Thư đến nhanh, đi cũng nhanh. Hắn lập tức sai tiểu nhị dâng trà bánh, toàn là món trứ danh của Tam Nguyên Lâu, không khí liền trở nên náo nhiệt.