Tống Vân Chiêu không hề biến sắc, lười nhác đáp: “Chuyện này Nhị tỷ nói với ta làm gì? Ta có nói muốn đi đâu.”
Dĩ nhiên là không muốn rồi!
Nàng chẳng thiết tha gì chuyện vào cung làm phi, càng không thèm cái gọi là tứ hôn của hoàng đế.
Tống Cẩm Huyên không thể nhìn ra chút gì là tiếc nuối hay khát vọng trên mặt Tống Vân Chiêu, liền có chút thất vọng: “Đây là cơ hội một bước lên mây đấy, muội thật sự không muốn thử sao?”
Tống Vân Chiêu lắc đầu: “Vào cung thì đã sao? Một khi tiến vào là biển sâu, ba năm một đợt tuyển tú, mỹ nhân thiên hạ tranh nhau như nước chảy. Nhị tỷ tỷ có tuyệt đối tự tin mình sẽ cười đến cuối cùng chứ?”
Tống Cẩm Huyên đương nhiên không chắc chắn, nhưng không thử thì sao cam tâm? Đây là cơ hội tiến cung kia mà!
Thấy sắc mặt nàng ta biến đổi, Tống Vân Chiêu hiểu rõ nàng ta muốn vì Xa di nương và Tống Dụ Minh mà giành cơ hội. Nhưng chuyện đó liên quan gì đến nàng? Xa di nương đã chẳng ít lần đâm sau lưng nàng rồi.
Sau một hồi im lặng, Tống Cẩm Huyên mới chậm rãi nói: “Nếu ta muốn đi, muội có thể giúp ta một tay không? Có điều kiện gì, muội cứ nói.”
Tống Vân Chiêu sửng sốt, còn có chuyện tốt tự đưa tới cửa như vậy?
Đương nhiên là phải đồng ý rồi!
“Tỷ nghiêm túc?”
“Dĩ nhiên.” Tống Cẩm Huyên biết rõ Tống Vân Chiêu không hề có ý muốn tiến cung, lại càng không muốn nhìn thấy Tống Thanh Hạm đắc ý.
“Chỉ cần tỷ có thể tham gia tuyển tú, bất kể dùng cách gì để đạt được mục đích cũng được?”
“Đúng vậy.”
Tống Vân Chiêu lập tức nói: “Ta chỉ có một điều kiện rất đơn giản, để Xa di nương hầu hạ phụ thân thật tốt là được.”
Chỉ có như vậy, Thái thị mới không rảnh nhằm vào nàng.
Dù Tống Cẩm Huyên và Tống Dụ Minh đã lớn, chuyện hôn sự còn chưa đâu vào đâu, hơn một năm nay Xa di nương luôn phải nhún nhường trước Thái thị. Điều này không ổn chút nào.
“Chỉ như vậy?” Tống Cẩm Huyên ngẩn người, ngờ vực còn có chuyện tốt như thế.
“Chỉ như vậy.”
“Được.” Tống Cẩm Huyên cho rằng Tống Vân Chiêu chắc còn mê man sau cơn bệnh, di nương vốn đã phải tranh sủng rồi, điều kiện này chẳng khác nào cho không.
Nàng ta vui vẻ rời đi, đến tối quả nhiên có tin tốt, Xa di nương đích thân dâng canh ấm cho Tống Tam gia, đêm đó Tống Tam gia còn ngủ lại ở viện của bà.
Xa di nương quả thật có thành ý hợp tác!
Sau một giấc ngủ ngon, Tống Vân Chiêu tính toán thời gian, còn chưa đến ngày triều thần tiến cung thỉnh mệnh, nàng nên tỏ chút thành ý. Vì vậy, vừa sáng sớm đã rời phủ.
Tống Thanh Hạm nghe tin, lập tức đến viện của Thái thị, vừa vặn gặp cảnh Xa di nương đang chuyển nhà.
Trước kia Thái thị để Xa di nương ở căn phòng hẻo lánh, vốn định đợi Tống Tam gia vào kinh rồi mới sắp xếp lại. Ai ngờ Tống Tam gia lại về trước.
Vì chuyện của Tống Vân Chiêu mà Thái thị bị bẽ mặt, chưa kịp phản ứng thì Xa di nương đã âm thầm đâm thêm một dao sau lưng.
Sáng sớm nay, Tống Tam gia lệnh cho người dọn phòng bên cạnh viện của Tống Cẩm Huyên cho Xa di nương ở, không hề nói với Thái thị một tiếng nào.
Thái thị đang bực mình trong phòng, Tống Thanh Hạm đúng lúc bước vào.
“Nương, Xa di nương dọn nhà rồi sao?” Tống Thanh Hạm nhíu mày, cảm thấy sau chuyện lần này, tình cảnh của nàng ta và mẫu thân càng thêm khó xử.
Thái thị không muốn mất mặt trước con gái, đương nhiên không thể nói chuyện trượng phu làm việc không nói tiếng nào. Bà ta cố nặn ra nụ cười, mới nói: “Phụ thân con đã tới kinh thành, Xa di nương ở chỗ ta mãi cũng không phải chuyện hay. Không nói chuyện đó nữa, hôm nay con và Diệp Hi đến Bá phủ phải cẩn trọng mọi việc, phải nghe lời di mẫu của con đó.”
Tống Thanh Hạm thất thần đáp lời, ánh mắt lóe lên rồi hỏi tiếp: “Sáng sớm Vân Chiêu đã rời phủ, mẫu thân có biết không?”
Sắc mặt Thái thị lập tức sầm xuống, giọng cũng cao hơn: “Rời phủ?!”