Chương 20.1: Còn Có Chuyện Tốt Như Vậy

Tống Tam gia đối diện với ánh mắt tràn đầy mong đợi của nữ nhi, trong lòng mềm nhũn, ông đưa tay xoa nhẹ lêи đỉиɦ đầu nàng, lúc này mới mở miệng nói: “Được thôi. Nhưng kinh thành không giống Nam Vũ, con phải kiềm chế một chút.”

“Cảm ơn cha, con biết rồi, tuyệt đối sẽ không gây phiền toái cho người.” Tống Vân Chiêu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có thể ra ngoài, mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn nhiều.

Thế giới trong quyển sách nàng xuyên vào, vì để thúc đẩy cốt truyện và tạo xung đột nên không quá hà khắc với nữ tử như các vương triều cổ đại thực sự. Vì vậy, nàng rất chắc chắn phụ thân sẽ cho phép.

Tống Tam gia vào kinh nhậm chức còn nhiều việc bận rộn, Tống Vân Chiêu rất biết điều, đích thân tiễn người đi, sau đó gióng trống khua chiêng trở về Tây viện.

Vì Đại phu nhân không có mặt, nàng cố ý đến từ biệt Tống Diệp Hi. Tống Diệp Hi lưu luyến giữ nàng lại, nhưng Tống Vân Chiêu từ chối khéo một phen rồi tiêu sái rời đi.

Tống Vân Chiêu vừa đi khỏi, nụ cười trên mặt Tống Diệp Hi cũng chậm rãi thu lại. Nàng ta đứng lặng bên cửa sổ, không nói lời nào.

Vương mụ mụ bên cạnh nhẹ giọng hỏi: “Cô nương, sao người lại giữ Chiêu cô nương ở lại Đại phòng? Lão nô thấy nàng ta về Tây viện thì hơn.”

Chiêu cô nương này cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. Ngay cả mẹ ruột cũng có thể trở mặt, giữ lại Đại phòng chưa chắc là chuyện tốt.

Tống Diệp Hi không quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt đáp: “Tam thúc vừa đến kinh thành, Chiêu muội muội liền có chỗ dựa. Sự việc bên Bá phủ chỉ sợ sẽ có biến số.”

Vương mụ mụ bật cười: “Cô nương là lo lắng chuyện đó sao? Dù sao Đại phòng chúng ta cũng phải có người ra mặt, nếu không Tam gia cũng khó ăn nói với Đại gia. Còn Tam phòng có ra bao nhiêu người, có tranh đến sứt đầu mẻ trán cũng chẳng liên quan gì tới người, cô nương không cần bận tâm.”

Tống Diệp Hi biết Vương mụ mụ không hiểu được ẩn ý của mình, nhưng nàng ta cũng không định nói thêm, chỉ gật đầu cho qua chuyện.



Bên này, Tống Vân Chiêu ung dung thong thả trở về Tây viện. Dọc đường nàng còn bắt gặp bóng dáng vội vã của Tống Cẩm Huyên từ viện Thái thị đi ra.

Lạc mụ mụ đã cho người dọn dẹp viện từ sớm. Tống Vân Chiêu còn chưa ngồi ấm chỗ, Thiến Thảo đã bước vào bẩm báo: “Cô nương, Nhị cô nương tới.”

Tống Vân Chiêu hơi kinh ngạc, mắt khẽ chuyển, mỉm cười: “Mau mời vào. Cũng đã mấy ngày không gặp, ta còn nhớ Nhị tỷ tỷ đấy.”

Tống Cẩm Huyên bước vào với sắc mặt không mấy tốt. Nhìn thấy tinh thần Tống Vân Chiêu vẫn tốt, nàng ta liền lạnh lùng nói: “Tam muội muội vui vẻ quá nhỉ.”

Tống Vân Chiêu nghe ra giọng điệu mỉa mai, lập tức đáp trả: “Nhị tỷ tỷ bị ai chọc giận mà tới đây phát tiết vậy? Nếu vậy thì xin mời về cho.”

Khóe miệng Tống Cẩm Huyên giật nhẹ: “Giờ muội càng ngày càng có khí thế, một câu cũng không thể nói đυ.ng được.”

Tống Vân Chiêu sai người dâng trà, giọng nhàn nhạt: "Đâu phải hôm nay Nhị tỷ tỷ mới biết.”

Tống Cẩm Huyên bị chặn họng, không biết nên giận hay nên nhịn. Bây giờ ngay cả phu nhân Tống Vân Chiêu cũng dám đối đầu, trước kia nàng ta còn dám trêu chọc, giờ thì nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Ta đến là có chuyện muốn nói với muội.” Tống Cẩm Huyên quyết định không vòng vo. Muội muội này như pháo nổ, nói không hợp là bùng nổ ngay.

“Chuyện gì vậy?” Tống Vân Chiêu thầm đoán được bảy tám phần.

“Muội mới từ Đông viện về nên chưa biết. Mẫu thân đã bàn bạc với Đại bá mẫu, bên Bá phủ muốn chúng ta cử hai người tham gia tuyển tú, một là Tống Diệp Hi, hai là Tống Thanh Hạm.” Nói xong, nàng ta chăm chú quan sát sắc mặt của Tống Vân Chiêu, muốn từ trên mặt nàng nhìn ra chút gì đó.