Tống Vân Chiêu nhớ đến đệ đệ ruột Tống Dụ Việt của mình. Không thể nói hắn không phải người tốt, chỉ là hắn thân cận với Thái thị và Tống Thanh Hạm hơn, nên đối với nàng cũng có phần làm ngơ.
Còn Tống Dụ Minh là con của Xa di nương, tất nhiên thân thiết với Xa di nương và Tống Cẩm Huyên.
Trong nhà này, ngoại trừ một người cha xem như đáng tin cậy, nàng chẳng thể trông cậy vào ai.
Nguyên chủ trong truyện có tính tình gay gắt cũng là có lý do. May mắn nàng xuyên đến và biết cách nhẫn nhịn, khéo léo lấy lòng cha, mười mấy năm không ngừng bồi đắp tình cảm, cuối cùng cũng có chút thành quả.
Đêm nay định sẵn là một đêm không yên tĩnh. Tống Vân Chiêu đang dưỡng bệnh nên không có ai đến quấy rầy, nhưng trong lòng còn nhiều suy tư khiến nàng không thể ngủ yên.
Thật ra nàng rất muốn tận mắt xem diễn biến sự việc, nhưng phụ thân đã hạ quyết tâm bảo vệ nàng, không muốn để nàng đau lòng vì mẹ ruột vô tình. Vì thế, nàng chỉ có thể tiếp tục ở đây dưỡng bệnh.
Sáng sớm hôm sau, tin Tạ Ngọc Nhan được đón ra ngoài được truyền đến, ngay sau đó Lạc mụ mụ cũng đến báo, phụ thân đã phái người đến phủ Định Nam Bá.
Tống Vân Chiêu khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ thật sự muốn làm lớn chuyện?
Nếu ầm ĩ đến mức không thể dàn xếp, sợ rằng Định Nam Bá sẽ trách Tống gia, kỳ tuyển tú lần này mà thất bại thì về sau sẽ vô cùng phiền phức.
Dù Hoàng thượng còn mở rộng đợt tuyển tú, nhưng nếu Định Nam Bá nói gì đó không hay về Tống gia trước mặt Hoàng thượng thì chuyện chỉ hôn mà nàng mong đợi có thể tan thành mây khói.
Sớm biết như vậy, khi tranh cãi với Thái thị, đáng ra nên kiềm chế một chút.
Nhân sinh khó đoán được chữ "ngờ". Giờ chỉ mong vị di mẫu không mấy yêu thương nàng kia sẽ có thể trợ lực một chút.
Mãi đến chiều, Hàng Hương mới vội vã vén rèm vào phòng, thấp giọng nói: "Cô nương, phu nhân Định Nam Bá đã đè chuyện này xuống rồi. Quản sự mụ mụ bên cạnh bà ấy đích thân đến, lão gia cũng không tiếp tục truy cứu nữa."
Tống Vân Chiêu âm thầm thở phào. Nghĩ kỹ lại thì phu nhân Định Nam Bá làm vậy cũng không phải vì nàng, mà là vì Tống Thanh Hạm. Nghĩ đến đây, nàng lại cười chế giễu.
Dù sao kết quả này cũng là điều nàng mong muốn.
Tối đến, Tống Tam gia lại đích thân đến Tây viện.
Tống Vân Chiêu lập tức phấn chấn tinh thần, trong mắt hiện lên sự chờ mong. Dáng vẻ ngoan ngoãn ấy khiến Tống Tam gia càng thêm áy náy.
"Chiêu Chiêu, con về Tây viện cùng cha đi, ở đây làm phiền Đại bá mẫu con không tốt." Tống Tam gia nhẹ giọng nói.
"Dạ." Tống Vân Chiêu vui vẻ gật đầu: "Con nghe lời cha." Nói rồi quay sang bảo Lạc mụ mụ thu dọn đồ, sau đó lại nhìn phụ thân: "Cha, vậy để con qua chào Đại bá mẫu một tiếng."
"Không cần. Đại bá mẫu và mẫu thân con đang bàn chuyện, giờ còn chưa về. Con đi theo cha trước."
Tống Vân Chiêu không hỏi thêm, trong lòng cũng hiểu rõ. Nàng khoác thêm áo choàng rồi đi theo cha ra ngoài.
Lạc mụ mụ dẫn theo mấy nha hoàn đi trước thu xếp, Thiến Thảo và Hàng Hương theo sau từ xa.
Tống Tam gia nhìn dáng vẻ gầy yếu của nữ nhi, trong lòng không khỏi xót xa, ông trầm ngâm một lúc rồi mới nói: "Lần này con dọn về Tây viện, phụ thân đã nói với mẫu thân con rồi. Sau này chi phí ăn mặc của con sẽ lấy trực tiếp từ sổ sách của cha. Thân thể con yếu, phải dưỡng cho tốt. Mẫu thân con cũng hiểu cho con, sau này chỉ cần mồng một và rằm đến thỉnh an là được."
Hửm?
Tống Vân Chiêu vui mừng suýt nữa nhảy lên. Đây đúng là cha ruột đỉnh cấp!
Quá sức tuyệt vời.
Nói là Thái thị thông cảm cho nàng, nhưng thật ra cha đang sợ Thái thị tiếp tục làm khó nàng. Không tiện để nàng ra ở tiền viện nên ông đành dùng cách này để kéo giãn một khoảng cách an toàn.
Vì danh tiếng của nàng, vì thể diện của Thái thị, lại còn phải dựng nên một màn "mẫu từ nữ hiếu".
Ôi, thật là khó xử cho cha nàng!
Tống Vân Chiêu đảo mắt, thử hỏi: "Cha, vậy sau này con có thể được ra ngoài đi dạo giống như lúc ở Nam Vũ không?"
Không ra khỏi cửa thì sao khảo sát được địa hình? Không khảo sát thì sao tìm được đường lui cho mình?
Cho nên nhất định phải tranh thủ có được giấy thông hành từ cha.