Tạ Ngọc Nhan thấy Vân Chiêu không đáp lời, cũng hiểu trong lòng nàng không thoải mái, chắc chắn không muốn nhắc đến Tống Thanh Hạm nên cũng không ép buộc, lựa chọn bỏ qua đề tài này.
Nghĩ một lúc, nàng ta nhìn sang Vân Chiêu rồi nói: "Chuyện hôm đó rốt cuộc thế nào chúng ta không rõ, nhưng việc Nhị cô nương bị dọa suýt rơi xuống ao, mấy vị cô nương ở Đại phòng đều nhìn thấy. Hiện tại Tam phu nhân một mực khẳng định Đại phu nhân vì tranh giành danh ngạch tuyển tú nên cố ý đổ oan. Đại phu nhân đương nhiên không chịu bỏ qua, còn nói nếu Tam phu nhân cứ nhất quyết như vậy thì cứ việc đến Bá phủ đối chất."
(Danh ngạch: chỉ tiêu đã được phân bổ. Trong các kỳ tuyển tú vào cung của các phi tần, "danh ngạch" có thể chỉ số lượng tiểu thư được chọn từ mỗi gia tộc hoặc mỗi vùng.)
Tống Vân Chiêu hiểu rõ, vì hai phòng có lợi ích tranh chấp nên nhân chứng có thể bị nghi ngờ là dàn dựng, Thái thị liền bám lấy điểm này để lật ngược tình thế.
Tạ Ngọc Nhan nhìn Vân Chiêu, nhất thời không biết nên an ủi thế nào. Nàng ta chỉ là con gái nhà thương nhân, trong chuyện này thật sự không giúp được gì nhiều.
Tống Vân Chiêu cũng không để ý đến sắc mặt của Tạ Ngọc Nhan, trong đầu nàng chỉ nghĩ đến việc Thái thị rõ ràng đang liều mạng nâng đỡ Tống Thanh Hạm, việc tuyển tú lần này tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất, nếu bị cấm túc thì chẳng phải sẽ lỡ mất cơ hội sao? Vậy nên chỉ có thể kéo Đại phu nhân cùng nhau làm việc xấu.
Vì Tống Thanh Hạm, Thái thị thật sự có thể làm mọi thứ bằng bất cứ giá nào.
"Vân Chiêu, đừng buồn." Tạ Ngọc Nhan thấy trên mặt nàng thoáng hiện vẻ chế giễu liền vội an ủi.
Tống Vân Chiêu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt lo lắng của Tạ Ngọc Nhan, khẽ cười: "Ta quen rồi, cũng không cảm thấy buồn nữa."
Tạ Ngọc Nhan nghĩ Tống Vân Chiêu chỉ đang cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cũng không vạch trần, chỉ mỉm cười nói theo: "Đúng vậy, không có gì phải buồn cả. Tam gia đã trở về, lần này cô có thể ra ngoài rồi chứ? Ta sẽ dẫn cô đi chơi, ở kinh thành có rất nhiều chỗ thú vị."
Tuy Tống Vân Chiêu nắm rõ cốt truyện trong sách, nhưng hành động của nàng lại khác với nguyên chủ, khiến một số tình tiết không còn diễn ra y như cũ. Vì vậy, nàng không thể cứ máy móc làm theo nội dung trong sách.
Nàng không muốn thật sự tiến cung làm phi, chỉ hy vọng mượn tay Hoàng thượng để có được một hôn sự tốt, tránh bị Thái thị nhân danh mẫu thân mà khống chế chuyện hôn nhân.
Trong sách, Hoàng thượng từng ban hôn cho những tú nữ chưa được tuyển, mà đối tượng thường là người ở kinh thành. Vậy nên quen thuộc địa hình ở đây là rất quan trọng cho cuộc sống sau này.
"Vậy thì ta phải nhờ phúc khí của cô rồi." Tống Vân Chiêu sảng khoái đáp.
Tạ Ngọc Nhan rất thích tính cách dứt khoát này của nàng, cười nói nhỏ: "Ta nghe nha hoàn kể, Đại phu nhân đã chỉ trích Tam phu nhân trước mặt Tam gia là quá bất công, cố tình khiến cô ở lại Đại phòng."
Đôi mắt Tống Vân Chiêu khẽ dao động. Chuyện này không ổn rồi, Đại bá mẫu còn khó đối phó hơn Thái thị nhiều. Nếu phải sống dưới mí mắt bà ta thì làm gì cũng phải dè dặt, cẩn thận từng chút một.
"Ta cũng không muốn ở lại Đông viện, như vậy không có lợi cho thanh danh của phụ thân." Tống Vân Chiêu thở dài.
Tạ Ngọc Nhan tất nhiên không tiện bình luận chuyện nhà của Tống gia, chỉ mỉm cười nói: "Ta chỉ nhắc đến thôi, cô hiểu là được rồi."
"Ta hiểu, hôm nay cảm ơn cô đã mang tin đến."
Tạ Ngọc Nhan không ở lại lâu, đứng dậy cáo từ, trước khi đi còn nói: "Gần đây trong phủ không yên ổn, đại ca ta định đón ta ra ngoài ở tạm mấy ngày."
Tạ Ngọc Nhan vừa rời đi, Tống Vân Chiêu liền thầm hâm mộ.
Tống gia có việc nhà cần xử lý, Tạ gia sợ nàng ấy ở lại sẽ bị cuốn vào rắc rối nên dứt khoát đưa nàng ấy ra ngoài, đợi đến khi mọi chuyện yên ổn mới cho trở về.
Vừa giữ thể diện Tống gia, vừa giúp muội muội thoát khỏi cảnh khó xử, quả là chu toàn.