Chương 18.2: Thật Sự Quá Hợp Ý Nàng

Hai người không mặn không nhạt nói chuyện, rõ ràng Tống Diệp Hi cũng đang để tâm đến tình hình bên Tây viện, còn Tống Vân Chiêu thì cũng nóng lòng muốn biết sự việc tiến triển thế nào.

Nhưng vì hai người vốn chẳng phải thân thiết thật sự, nên đều không muốn để đối phương nhìn thấu tâm tư. Chỉ có thể tiếp tục duy trì vẻ thân thiết ngoài mặt, thật đúng là mệt mỏi.

Cổ nhân vì sao thọ không cao?

Tống Vân Chiêu cuối cùng đã hiểu được một phần.

Chờ đến giờ cơm mà Đại phu nhân vẫn chưa về, Tống Diệp Hi đã ngồi không yên, lấy cớ không quấy rầy Tống Vân Chiêu nghỉ trưa mà xin rời đi.

Nàng ta vừa đi, Tống Vân Chiêu liền vội gọi Lạc mụ mụ tới hỏi: “Chuyện thế nào rồi?”

Lạc mụ mụ đáp ngay: “Lão gia đang tra hỏi phu nhân. Phu nhân lấy chuyện hôm đó cô nương cãi lời ra làm cớ, cũng may Đại phu nhân đứng ra, bên kia còn đang giằng co. Mới mười lăm phút trước, Xa di nương và Nhị cô nương cũng bị gọi đến.”

Lời còn chưa dứt, Thiến Thảo đã vội vã bước vào: “Hi cô nương, Dung cô nương và Hồng Kiều cô nương cũng bị mời đến Tây viện rồi!”

Tống Vân Chiêu lập tức hiểu ra, đây là muốn điều tra triệt để chuyện xảy ra ở Bá phủ.

Nàng dựa vào gối mềm trầm ngâm suy nghĩ. Thì ra chiêu đầu của Đại phu nhân là lấy lại công bằng cho nàng, nhưng sát chiêu thật sự là muốn mượn cớ này, dốc toàn lực lật lại vụ việc ở Bá phủ.

Ngay khi nàng còn đang nghĩ ngợi, Hàng Hương cũng vén rèm bước vào: “Dọa người quá, cô nương! Đại phu nhân nghi ngờ hôm đó Đại cô nương nhất định ép người tới Bá phủ là có mưu đồ riêng, bằng không sao đi làm khách lại xảy ra chuyện suýt hủy danh tiết như vậy?”

Ánh mắt Tống Vân Chiêu lập tức sáng rực.

Nàng vốn muốn khiến phụ thân nghi ngờ mẹ con Thái thị có ý xấu, nhưng chính mình không có chứng cứ, nàng lại là người liên quan nên không thể tự nói ra.

Không ngờ Đại phu nhân lại bắt lấy đúng điểm này, thật sự quá hợp ý nàng.

Tuyệt! Thật là khéo!

Lạc mụ mụ thấy đôi mắt nàng lấp lánh liền thấy không ổn, nhịn không được hỏi: “Cô nương, người cũng nghi ngờ như vậy sao?”

Tống Vân Chiêu mỉm cười nhìn bà: “Mụ mụ, bà nghĩ sao?”

Sắc mặt Lạc mụ mụ tối sầm, dù gì Tam cô nương cũng là con ruột của phu nhân, bà thật không muốn tin phu nhân lại nhẫn tâm đến vậy.

Tống Vân Chiêu thấy sắc mặt bà khó coi, khẽ thở dài: “Mụ mụ nghĩ nhiều làm gì? Mấy năm nay nhờ có các người bảo vệ, ta sống cũng khá tốt.”

Lạc mụ mụ quay mặt đi, lặng lẽ lau nước mắt.

Thiến Thảo cũng đỏ hoe mắt, Hàng Hương thấy vậy liền lên tiếng: “Đừng buồn nữa, nếu Đại phu nhân thật sự lấy được chứng cứ, về sau cuộc sống của cô nương sẽ dễ thở hơn nhiều.”

Nói thì dễ, nhưng chứng cứ không phải muốn là có.

Tống Vân Chiêu biết rõ sẽ chẳng ai tìm được chứng cứ, bởi sự việc xảy ra trong Bá phủ, bọn họ không thể tới Bá phủ chứng thực.

Chuyện này chỉ có thể ngậm bồ hòn nuốt xuống, vậy nên phụ thân chắc chắn sẽ giận lắm.

Đại phu nhân còn thổi gió bên tai, chắc hẳn mẹ con Thái thị giờ đang tức đến hộc máu.

Bên ngoài vang lên tiếng nha đầu: “Biểu cô nương tới.”

Trong phòng lập tức ai nấy đều thu lại biểu cảm, Thiến Thảo nhìn cô nương một cái rồi mới xoay người ra ngoài nghênh đón.

Lạc mụ mụ và Hàng Hương thi lễ với biểu cô nương xong liền lui xuống, Thiến Thảo dâng trà rồi canh giữ ngoài cửa.

Tạ Ngọc Nhan ngồi xuống, vừa thấy đôi mắt Tống Vân Chiêu hoe đỏ liền nói thẳng: “Tam gia nói muốn phạt Đại cô nương, nói cô ta phẩm hạnh bất túc, chẳng nể mặt mũi thân thích. Nếu thật sự tính tình của cô ta như vậy, vào cung sớm muộn gì cũng gây họa cho cả nhà.”

(Phẩm hạnh bất túc: Tư cách đạo đức không đủ, phẩm chất không tốt, thiếu đạo đức hoặc không xứng đáng.)

Tống Vân Chiêu nghe xong liền kinh ngạc: “Phụ thân thật sự nói thế? Làm sao cô biết được?”

Tạ Ngọc Nhan ho nhẹ một tiếng, nói nhỏ: “Ta sợ cô không nắm được tin tức nên bảo người đi nghe lén vài câu. Vừa có tin liền lập tức đến nói với cô giải sầu.”

Tống Vân Chiêu cười cười: “Vậy ta phải cảm ơn cô rồi.”

Tạ Ngọc Nhan xua tay, làm bộ không để ý: “Chúng ta khách khí làm gì. Vân Chiêu, cô nói xem, Đại cô nương thật sự nhẫn tâm vậy sao? Trước kia thật là không nhìn ra.”

Tạ Ngọc Nhan chỉ thấy Tống Thanh Hạm ích kỷ, hoàn toàn không ngờ nàng ta lại độc ác với cả muội muội ruột.

Tống Vân Chiêu nhìn Tạ Ngọc Nhan, hỏi ngược lại: “Đại bá mẫu xử lý sao?”

Chuyện có thể thành hay không, còn phải xem Đại phu nhân.